THÁNH LỄ TẠ ƠN LINH MỤC PHÊRÔ NGUYỄN CÔNG – PHÓ CHỦ TỊCH MLV-2011.

“”Phao-Lô trồng, Apollo tưới, Thiên Chúa mới làm cho lớn lên.” (1Cr 3,6)

Sáng ngày 30/06/2022), tại Giáo xứ Cẩm Trường, Tân Linh mục Phêrô Nguyễn Công đã dâng Thánh lễ tạ ơn Thiên Chúa và cầu nguyện cho quý đấng bậc, các bậc tổ tiên cùng các ân nhân, thân nhân và cộng đoàn.

Tân Linh mục Phêrô Nguyễn Công đã được Đức Giám Mục Anphongsô Nguyễn Hữu Long Giám mục Giáo phận Vinh. Đặt tay truyền chức Linh mục ngày 29/06/2022. Kể từ đó ngài chính thức tham dự vào hàng tư tế thừa tác của Chúa Kitô.

LINH MỤC PHÊRÔ TRẦN QUÂN DÂNG THÁNH LỄ TẠ ƠN – TẠI ĐỀN THÁNH AN TÔN TRẠI GÁO.

Sáng thứ 7 ngày 26/03/2022, tại Đền Thánh Antôn Trại Gáo. Cha chủ tịch đã dâng thánh lễ tạ ơn và cầu nguyện cho quý ân nhân, thân nhân và toàn thể thành viên trong gia đình MLV – 2011. Cùng hiệp dâng thánh lễ có Cha đồng hành Giuse Nguyễn Văn Quang và thầy phó tế Phêrô Nguyễn Văn Công.

Nhờ lời chuyển cầu của Mẹ Maria La Vang xin Chúa chúc lành cho quý vị.

Links ảnh: https://drive.google.com/drive/folders/10ipcYMEBQJFkewrTBoUdtWog-VX6sRhU?usp=sharing

THÁNH LỄ TẠ ƠN TÂN LINH MỤC FR. TRẦN QUÂN CHỦ TỊCH MLV-2011

Sáng nay (ngày 15/03/2022), tại Giáo họ Vinh Long – Giáo xứ Trại Lê, Tân Linh mục Phêrô Trần Quân đã dâng Thánh lễ tạ ơn Thiên Chúa và cầu nguyện cho quý đấng bậc, các bậc tổ tiên cùng các ân nhân, thân nhân và cộng đoàn.

Tân Linh mục Phêrô Trần Quân đã được Đức Giám Mục Vincent Nguyễn Mạnh Hiếu Giám mục phụ tá Tông Giáo phận Toronto, Canada. Đặt tay truyền chức Linh mục ngày 15.02.2020. Kể từ đó ngài chính thức tham dự vào hàng tư tế thừa tác của Chúa Kitô. Vì lý do dịch bệnh Covit 19, thánh lễ tạ ơn được hoãn lại và hôm nay ngài trở về quê hương trong tâm tình tạ ơn vì biết bao hồng ân của Chúa thương ban.

Hiệp dâng thánh lễ với Tân Linh mục có ĐGM Phaolô Maria Cao Đình Thuyên và ĐGM Phêrô Nguyễn Văn Viên, Cha Tổng đại diện Giáo phận Vinh, quý Cha hạt, quý Cha trong và ngoài Giáo Phận, quý tu sĩ nam nữ, quý vị khách mời từ các giáo xứ, giáo họ và quý bà con thân thuộc của Tân Linh mục.

Trước khi kết thúc Thánh lễ, HĐMV thay mặt cho cộng đoàn Giáo xứ Trại Lê có lời chúc mừng, liền sau đó Tân Linh mục Phêrô có lời cám ơn và dâng lời tạ ơn Thiên Chúa, tri ân Mẹ Giáo hội, cám ơn quý Đấng bậc, đặc biệt là Cha Chánh xứ Antôn, ngài đã sắp xếp và lo liệu ngày lễ tạ ơn, sự hiện diện quý nam nữ tu sĩ, quý khách, quý ân thân nhân và cộng đoàn tham dự, cha mới nghẹn ngào dâng lên ông cố lời tri ân vì biết bao nhiêu hy sinh, biết bao lời cầu nguyện để cho tân chức có được ngày hạnh phúc lớn lao này.

Thiên chức Linh mục thật cao cả, nhưng đầy hi sinh vất vả trong khi Linh mục vẫn là con người với yếu đuối giới hạn về thân phận người. Linh mục là “con người” nên cũng mang thân phận với một thân xác nặng nề, yếu hèn, dễ vấp ngã như mọi người, mặc dù đã được Thiên Chúa yêu thương tuyển chọn. Chức Linh mục thì cao trọng và uy quyền như vậy, nhưng chức ấy lại được ban cho những con người yếu đuối mỏng dòn với đầy giới hạn. Vì thế, cộng đoàn cần cầu nguyện nhiều cho các Linh mục, đặc biệt cha mới Phêrô luôn trung thành theo Chúa Kitô, trở nên Mục Tử như lòng Chúa ước mong, Giáo hội và cộng đoàn mong muốn.

Long Nguyễn
Ban Công nghệ

Một số hình ảnh trong thánh lễ:

LÀM PHÉP VĂN PHÒNG TRUYỀN THỐNG MLV-2011

Tối thứ hai ngày 14/03/2022, lúc 20 giờ, đã diễn ra Nghi thức Làm phép Văn phòng truyền thống, do Thầy Phó tế Pet Nguyễn Văn Công (Vice-President) chủ sự.

Hiện diện trong sự kiện có Cha Pet Trần Quân (Founder – President), Quý Cha Khách, Quý sơ, và Ban điều hành MLV.

Văn phòng nằm trọn trong tư gia Ông cụ Pet Trần Hiền ( Thân phụ Cha Trần Quân).

Nguyện xin Thiên Chúa chúc lành cho quý vị!

Một số hình ảnh trong sự kiện:

SINH NHẬT 11 TUỔI HỌC BỔNG MẸ LA VANG

Chiều tối ngày 16/01/2022, Học bổng Mẹ La Vang cụm Vinh đã tổ chức buổi tiệc sinh nhật với sự hiện diện của Cha Giuse Nguyễn Văn Quang, Thầy Phó tế Phêrô Nguyễn Văn Công (Vice-President ) quý ân nhân, các bạn trong ban điều hành, học bổng viên, tình nguyện viên và quý khách mời.

✔️

Đón tiếp quý khách và giới thiệu về Học Bổng.

✔️

Tiệc mừng sinh nhật.

✔️

Kết nối các đầu cầu, cắt bánh sinh nhật.

✔

Chia sẻ của Cha, Thầy trong Ban Quản Trị

✔

Chia sẻ của anh chị cựu và quý ân nhân.

✔

Phút hồi tâm.

Cảm ơn quý nhà Dòng và anh em lưu xá Vinh đã tạo mọi điều kiện cho chúng con được tổ chức bữa tiệc.

Nhờ lời chuyển cầu của Mẹ La Vang xin Thiên Chúa tiếp tục đồng hành và che chở cho chúng con trên chặng đường phía trước.

❤️

THÔNG BÁO NHẬN HỒ SƠ XÉT DUYỆT HỌC BỔNG MẸ LA VANG

I. Hồ Sơ Gồm Có:

1. Đơn xin Học Bổng Mẹ La Vang (tự viết hoặc đánh máy).

2. Bảng điểm năm học 2020-2021 (nếu đã có) hoặc bảng điểm học kì I năm học 2020-2021 có dấu xác nhận của nhà trường (hoặc khoa/viện).

3. Giấy khen và các chứng nhận thành tích trước nay (nếu có).

4. Một bài viết về ước mơ, định hướng cho tương lai.

5. Một bài viết trình bày hoàn cảnh gia đình.

6. Một ảnh rõ khuôn mặt và một vài ảnh cá nhân liên quan đến đời sống, sinh hoạt thường ngày.

II. Điều kiện

1. Hoàn cảnh gia đình đặc biệt khó khăn.

2. Học lực: điểm tổng kết học kì đạt loại khá trở lên.

III. Thời gian và nơi nhận

1. Thời gian: – Thời gian nhận: 16/07/2021- Hạn cuối ngày 15.08.2021

2. Nơi nhận:- Các bạn gửi về Trưởng ban xét duyệt anh Nguyễn Văn Yên.

– Sđt: 0364689632

– Địa chỉ: Xóm 6, Xã Hưng Trung, Huyện Hưng Nguyên, Tỉnh Nghệ An.

Hoặc Scan gửi về [email protected]

Đơn Xin Học Bổng MLV: https://drive.google.com/…/1MjXa6qfEZH9EUkvXPzM…/view…

Vấn đề sách giáo dục ở Việt Nam: Cần bắt đầu lại từ đâu?

Vatican News (19.10.2020) – Thời gian vừa qua, một trong những vấn đề xã hội nổi cộm ở Việt Nam là vụ việc lùm xùm quanh bộ Sách Tiếng Việt 1 trong bộ sách Cánh Diều. Dư luận xã hội và nhiều nhà chuyên môn đã chỉ ra những vấn đề bất cập của nó, như hình thức và các câu chuyện lộn xộn, rối rắm, phản giáo dục. Theo nhận xét của PGS.TS Nguyễn Hữu Đạt, Viện trưởng Viện Ngôn ngữ và Văn hóa phương Đông, bộ sách này “còn xa mới đáp ứng được các tiêu chuẩn cần có của bộ sách công cụ mà ta gọi là sách giáo khoa.”[1]

Một nền giáo dục thiếu triết lý

Tạm bỏ qua nghi vấn về khả năng ‘gian thương giáo dục’ như nhiều người đang e ngại, điều có thể thấy rất rõ đó là sự thiếu hụt một nền tảng triết lý mang tính nhất quán của hệ thống giáo dục nhân bản của đất nước. Chúng ta dễ dàng nhận ra những tư duy ‘khôn lỏi, ma lanh’ trong các cách diễn đạt và các câu chuyện ngụ ý từ những cuốn sách giáo khoa. Có thể chính những người biên soạn cũng không cố ý như vậy, nhưng chính điều đó lại phản ánh một thứ não trạng chung mang tính ích kỷ, tranh đua đã ăn sâu vào tiềm thức/vô thức của người Việt hiện nay, đến mức ngay cả các nhà giáo dục cũng không thoát ra được mạng lưới của nó.

Vì thế, việc suy nghĩ và nghiên cứu về triết lý giáo dục là điều cần phải làm trước khi tiến hành những kế hoạch tiếp theo. Theo thông tin mới nhất, Bộ Giáo dục đã quyết định chỉnh sửa, cải cách bộ sách Tiếng Việt 1 nói trên.[2] Tất nhiên, điều này là cần thiết, nhưng chỉ mang tính tạm thời trong lúc cấp bách hiện nay. Thiết tưởng nếu không xây dựng một nền móng triết lý vững vàng thì mọi cải cách sẽ chỉ như xây nhà trên cát, và vài năm sau chúng ta lại phải ngồi với nhau để phàn nàn và hướng đến một cải cách khác, như vốn đã diễn ra mấy chục năm nay. Giáo sư Chu Hảo nhận xét cách xác đáng: “Sự cố này là kết quả tất yếu của các cuộc cải cách giáo dục hơn hai mươi năm gần đây nhằm đổi mới chương trình giáo dục phổ thông, nội dung sách giáo khoa, phương pháp dạy học, cách thức thi tốt nghiệp phổ thông và tuyển sinh vào đại học…đều không dựa trên một triết lý, một tư tưởng hay một lý luận giáo dục rõ ràng và nghiêm chỉnh nào. Tất cả chỉ là các dự án, đổi mới mang tính chắp vá.”[3] Những cải cách kiểu đó không chỉ hoài phí tiền thuế và làm cạn kiệt niềm tin của người dân, mà quan trọng hơn là biến những thế hệ trẻ em ở đất nước này thành những chú chuột bạch.

Có thể xây dựng triết lý giáo dục như thế nào?

Để hình thành một hệ thống triết lý giáo dục với nền tảng siêu hình vững vàng là điều rất khó khăn, nhất là với một đất nước yếu về triết học như Việt Nam. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là chúng ta không thể tìm kiếm một phương hướng triết lý giáo dục cho mình được. Đơn giản vì chúng ta vẫn có thể thực hiện hai điều sau: (1) Nghiên cứu và học hỏi từ triết lý của các nền giáo dục tiên tiến khác; (2) xác định thêm những điểm triết lý đặc thù trong tâm thức và văn hoá người Việt Nam.

Về cơ bản, dù ở đâu, con người cũng chia sẻ những giá trị chung. Chúng ta hay nhấn mạnh đến khía cạnh khác biệt, đặc thù của mỗi dân tộc. Điều đó không sai, vì thực sự văn hoá ảnh hưởng rất lớn đến con người. Tuy nhiên, việc nhấn mạnh đó nhiều khi khiến ta quên rằng có những giá trị và nền tảng cốt lõi chung cho mọi người, ví dụ: ai cũng muốn được hạnh phúc, được yêu thương, được tôn trọng và trở nên hữu ích. Vì vậy, việc giáo dục con người ở mọi nơi đều có những điểm căn bản chung có thể áp dụng cho mọi dân tộc, mọi nền văn hoá.

Việc học hỏi, thậm chí là bắt chước, nền tảng triết lý và tri thức từ một hệ thống giáo dục tốt của nước khác chẳng có gì là xấu hổ. Ngay cả những nền giáo dục tiên tiến trên thế giới cũng không phải tự họ phát kiến và xây đắp bằng sức lực riêng của mình, mà chủ yếu là được phát triển trên nền tảng thừa kế và học hỏi từ bao nhiêu thành quả trước đó của nhân loại, đặc biệt là về mặt triết học. Hơn nữa, bản thân nền giáo dục Việt Nam hiện tại cũng đã chuyển đổi hệ hình theo nền học thuật Phương Tây (từ 1919), vì vậy, việc tiếp tục nghiên cứu và học hỏi, không chỉ từ những nước gần gũi về văn hoá và chủng tộc mà còn từ các nền giáo dục Phương Tây, là điều hết sức cần thiết.

Có nhiều điều chúng ta có thể học hỏi từ họ. Tuy nhiên, có một điểm mang tính cốt lõi cần phải chú trọng: Một nền giáo dục được xem là tốt phải có tầm nhìn rằng giáo dục không chỉ để mở mang trí tuệ, mà quan trọng hơn là để mở rộng tâm hồn. Vì thế, các chương trình giáo dục tiên tiến này chú trọng việc giúp trẻ em nâng cao tâm thức quý trọng và yêu mến sự sống, nhất là sự sống con người. Một trong những phương thức giúp đạt điều này chính là cho các em tiếp xúc, chăm sóc và hoà mình vào môi trường thiên nhiên, để các em không chỉ vui chơi, mà còn biết tiếp xúc, trân quý, và chăm sóc sự sống của từng sinh mệnh bé nhỏ. Ví dụ, trẻ em mẫu giáo được cho gieo một hạt giống nào đó, rồi sau đó từng em sẽ quan sát và chăm sóc cây đó cho đến trưởng thành. Các em cũng được tạo điều kiện để tiếp xúc, chơi đùa với các con vật (trong công viên, nơi nông trại, vv.), và chăm sóc chúng. Đó là cách hiệu quả để các em thật sự có lòng quý trọng từng sinh mệnh, lẫn lòng tôn kính Đấng Tạo Hoá; và đó là cách để thiện tính trong tâm hồn các em được mở rộng. Một đứa trẻ biết yêu mến thiên nhiên, yêu mến sự sống của muôn loài, thì chắc hẳn cũng sẽ biết tôn trọng chính mình và yêu mến tha nhân; biết quý trong sự sống của họ, và có ý thức đóng góp xây dựng xã hội mãnh liệt hơn.

Còn về khía cạnh đặc thù trong triết lý giáo dục của Việt Nam: nếu nói rằng Việt Nam chưa có nền tảng triết lý giáo dục nào cũng không hẳn đúng, vì chúng ta từng theo hệ hình của Nho học trong một thời gian dài; rồi sau khi tiếp thu hệ hình Tây học, các nhà trí thức lớn thời đầu, như Hoàng Xuân Hãn, Nguyễn Văn Huyên, Tạ Quang Bửu, Đào Duy Anh,.. cũng đã xây dựng được các chương trình giáo dục quy củ và có nền tảng. Đặc biệt, cho đến trước khi kết thúc chiến tranh vào năm 1975, nền giáo dục Miền Nam Việt Nam đã kế thừa và phát triển chương trình của các vị học giả này, để xác lập một triết lý giáo dục khá hệ thống là ‘nhân bản – dân tộc – khai phóng’. Và điều quan trọng hơn cả: chúng ta có một truyền thống giáo dục nhân bản trong gia đình và làng xóm, với những hệ giá trị rất rõ nét được thừa nhận qua nhiều thế hệ.

Vì vậy, dù dường như chúng ta chưa từng có một nền triết lý được biện giải và phân tích cách có hệ thống và hoàn chỉnh, nhưng chúng ta lại có sẵn những giá trị triết lý mang tính quy chiếu rất rõ ràng trong gia sản của truyền thống văn hoá và tâm thức của dân tộc mình. Theo thiển ý người viết, chúng ta có thể liệt kê 5 giá trị nhân bản mang tính nền tảng đó như sau:

(1)  Đạo hiếu. Trong tâm thức người Việt, đây là giá trị nền tảng trong tương quan với gia đình.

(2)  Tự trọng. Đây là giá trị cốt lõi trong tương quan của một người với chính mình (‘tự trọng’ nghĩa là biết tôn trọng chính bản thân mình).

(3)  Chân thành – Trung tín – Tương trợ. Đây là giá trị nền tảng trong tương quan với tha nhân và xã hội nói chung.

(4)  Yêu quê hương, dân tộc. Đây là giá trị đặc trưng trong tương quan với đất nước.

(5)  Hiền lành và thương người. Đây là giá trị quy chiếu trong tương quan với tâm thức thiêng liêng, tôn giáo.

Chính những giá trị đó đóng vai trò định hướng cách ứng xử và lối sống của từng cá nhân; và chúng trở thành các điểm quy chiếu để xác định đạo đức và luân lý của người Việt.

Cần giao cho ai nghiên cứu?

Sau khi xác định được phương hướng nghiên cứu về triết lý giáo dục, vấn đề quan trọng còn lại phải đặt ra: nhiệm vụ nghiên cứu này nên đặt vào những ai?

Một trong những vấn nạn ở Việt Nam là nhiều người làm việc theo ‘chức vụ’ và ‘nhiệm vụ chính trị’ thay vì ‘chuyên môn chuyên biệt’. Ông Đặng Hùng Võ, nguyên Thứ trưởng Tài nguyên Môi trường, đã can đảm chỉ ra, “tôi cho rằng lỗi lớn là ta đã ghép ‘giáo dục’ thế hệ trẻ và ‘đào tạo’ người lớn vào chung một bộ. Kể từ khi Bộ Giáo dục và Đào tạo được thành lập, tất cả bộ trưởng đều từ khu vực đại học, các việc lớn đều do bên đại học chủ trì. Một giáo sư ngữ văn, lịch sử hay địa lý có thể rất giỏi chuyên môn, nhưng sẽ trở thành vô nghĩa nếu không rành về tâm lý giáo dục trẻ em.”[4]

Vì vậy, trước hết, cần trao quyền nghiên cứu và làm việc độc lập cho các bộ/viện chuyên về giáo dục, với những người có chuyên môn chuyên biệt. Nhưng cũng cần lưu ý: nhiều người được xem là có ‘chuyên môn’, là ‘nhà sư phạm’ trong thế hệ hiện nay lại có nguy cơ là những ‘chuyên gia trong phòng máy lạnh’. Nghĩa là kết quả nghiên cứu của họ đến từ suy nghĩ chủ quan và mang nặng tính lý thuyết. Vì thế, cần phải có những nhà chuyên môn sư phạm có tâm và tầm thật sự trong sứ mạng này.

Chúng ta có rất nhiều người Việt tài năng, có chuyên môn hoặc tư chất về giáo dục, ở trong nước lẫn khắp nơi trên thế giới. Rất nhiều người trong số họ luôn có tâm huyết và nặng lòng với nước nhà. Vì vậy, tôi tin rằng chỉ cần mở ra một cơ chế thông thoáng, mời họ làm việc, đóng góp cho nền giáo dục nước nhà, thì hẳn nguồn nhân sự cần thiết cho sự mạng này không còn là vấn đề.

Giáo dục, xét cho cùng không phải là chuyện của riêng ai, hay của một nhóm người nào. Vì thế, ước mong không ai thờ ơ với giáo dục, không ai tìm cách trục lợi từ giáo dục, và cũng không ai tìm cách áp đặt ý thức hệ riêng của mình lên giáo dục!

Khắc Bá, SJ