Ước mơ và sự chọn lựa

Cuộc sống luôn có những ước mơ và chọn lựa, những ước mơ đó là động lực để chúng ta vươn tới thành công trong cuộc sống. Thật vậy trong cuộc sống không ai lại không có ước mơ, người giàu muốn giàu thêm, người đói muốn được ăn no… Như thế, cuộc sống không bao giờ dừng lại một điểm mà phải luôn phấn đấu để đạt được cái tốt hơn, để vươn tới cái hoàn mỹ hơn.

   Cuộc sống luôn thay đổi, do đó kéo theo những thay đổi trong xã hội. Điều đó đã tác động không nhỏ đến cuộc sống của chúng ta. Do vậy, để bắt nhịp được với cuộc sống xã hội phát triển như hiện nay, thì chúng ta phải biết xây dựng cho mình ước mơ và hoài bão để lấy đó làm niềm vui cho sự phấn đấu của mình.Riêng bản thân em, em có ước mơ trở thành một kĩ sư trong tương lai, hiện tại ước mơ đó đang trở thành hiện thực .

   Hiện em đang là sinh viên năm nhất – chuyên nghành Xây dựng trường Đại học Quy Nhơn – trường Đại học Quy Nhơn. Em thầm ước rằng em sẽ trở thành một kĩ sư giỏi để mang sức mình cống hiến cho xã hội cũng mong được đền đáp công ơn cha mẹ, anh chị cùng tất cả mọi người đã giúp đỡ em.

   Xã hội biến đổi không ngừng, do vậy, bản thân em luôn đặt cho mình những mục tiêu. Trong cuộc sống, em sẽ không ngừng học hỏi để hoàn thiện bản thân, xây dựng cho

mình những kĩ năng cần thiết, đặc biệt là những kĩ năng chuyên môn của mình. Em luôn nhớ rằng “tại sao người khác làm được”những việc này nọ còn tôi thì sao? Vì thế em sẽ không ngừng trau dồi kiến thức cho mình để sau này em có thể tìm cho mình một tương lai tươi sáng hơn. Gia đình em là một gia đình thuần nông lại đông anh em, do vậy việc lựa chọn nghành này cũng mang trong mình hi vọng sau này có thể có thêm điều kiện để báo hiếu cha mẹ và còn giúp đỡ các anh chị em trong gia đình cũng như người khác.

   Có câu danh ngôn mà em  luôn tâm đắc: “Kẻ khốn cùng nhất trên đời này không phải là người không có một xu dính túi mà là kẻ không có nổi một ước mơ”. Như vậy, ước mơ là điều rất cần thiết để thêu dệt nên những thành công trong cuộc sống, nó cũng làm cho cuộc sống thêm ý nghĩa và thú vị hơn.

Gioan Hoàng Sỹ Bình Giáo xứ: Đức Lân – Hạt Kẻ Dừa Đại Học Quy Nhơn  

Nữ tì của Chúa

Trong cuộc sống của chúng ta, ai ai cũng có ước mơ, ước mơ dù lớn hay nhỏ thì cũng là ước mơ trong sáng và đẹp đẽ của mỗi con người. Nhưng dù vậy thì mỗi người đều có một ước mơ khác nhau, người thì ước được làm bác sĩ, người thì ước được làm giáo viên…..

   Nhưng riêng tôi, tôi chỉ có một ước mơ được trở thành một nữ tu để được phục vụ Chúa và tha nhân.Tôi biết để trở thành một nữ tu thì mình phải có lòng mến Chúa yêu người và phải từ bỏ tất cả để phục vụ Chúa, nhưng dù vậy thì tôi sẽ cố gắng để làm được.Tôi rất vui và hạnh phúc khi các nhà hảo tâm đều đến động viên, chia sẻ và giúp đỡ những người khó khăn và có hoàn cảnh như chúng tôi đây. Tôi rất hạnh phúc vì các anh chị trong Quỹ Học Bổng Mẹ La Vang đã đến chia sẻ và động viên chúng tôi, để chúng tôi có một nghị lực để cố gắng học hành.

   Ngày hôm ấy chúng tôi đã được trò chuyện với các anh chị, đã được ăn bữa tối cùng các anh chị, rồi tổ chức lửa trại và cùng cầu nguyện với cha xứ, và được thưởng thức rượu cần. Đó là một ngày đáng  nhớ trong cuộc đời tôi.

   Con tạ ơn Chúa vì đã đưa các anh chị về với chúng con và con cũng cảm ơn cha xứ là người đã nhiệt tình nâng đỡ chúng con, thúc giục chúng con luôn sống trong tình huynh đệ. Và bây giờ con cũng không biết nói gì hơn, chỉ biết nói

lời cảm ơn tới các anh chị trong  Quỹ Học Bổng Mẹ La Vang, tới cha xứ và lời cảm tạ Chúa.

Trần Thị Oanh Giáo xứ Chúc A – Hạt Ngàn Sâu
Trường trung học cơ sở Hương Lâm  

                  

Ước mơ nho nhỏ

Có người định nghĩa “tuổi trẻ không chỉ có nghĩa là trẻ tuổi, còn có nghĩa là năm tháng tươi đẹp nhất của cuộc đời”. Theo cảm nhận riêng tôi, tuổi trẻ chính là “sự bắt đầu”. Một cách cụ thể, đó là thời gian ta còn trẻ, có sức khỏe, có hoài bão, luôn muốn khẳng định bản thân, thử sức với mọi điều mới mẻ trong cuộc sống. Chính vì thế, tuổi trẻ là bước khởi đầu của tương lai khi ta có thể gọi là “đủ lông đủ cánh” để xông pha vào chiến trường “đời”. Nhưng tuổi trẻ cũng có nghĩa là “bồng bột và vấp ngã”.

   Ngày còn bé, ta có thể làm đủ mọi thứ chỉ cần thích, bởi dẫu có sai lầm cũng chỉ bị la nhẹ vì khi đó, ta chỉ đơn giản được gọi là “trẻ con”. Nhưng khi lớn lên, ở ngưỡng cửa của tuổi trẻ, ta có thêm một hành trang mới đó chính là “trách nhiệm”. Chính vì thế, mọi việc làm ra không chỉ có thể gọi đơn giản là thích, mà gọi là “tương lai” của mỗi con người. Cha ông ta có câu, “tuổi trẻ không gắng sức, già cả phải ngậm ngùi”. Thời gian chính là cơ hội của đời người, nhưng cũng chính là kẻ thù không đội trời chung của bất cứ ai. Khi ta còn trẻ, còn sức khỏe, đương nhiên không ít người nghĩ rằng thời gian còn dài, hà cớ gì phải làm bây giờ cho sớm. Và tuổi trẻ lại cứ thế ra đi khi mọi việc còn chưa được bắt đầu

   Tuổi trẻ luôn gắn liền với ước mơ, hoài bão. Chẳng ai đánh thuế ước mơ, vậy sao chúng ta lại tự giới hạn ước mơ của chính mình? “Ước mơ cũng chỉ là ước mơ” – đấy là cách nhiều người tự bao biện cho sự không cố gắng thực và thiếu quyết tâm của chính họ. Ước mơ thay đổi dần theo thời gian, tuổi tác. Từ cái đơn giản chỉ là có một chiếc diều của một đứa bé năm tuổi, rồi trở thành có một chiếc xe đạp của cô học sinh lớp ba, rồi trở thành giáo viên tiếng Anh của cô học sinh lớp năm,… đến khi học cấp ba thì ước mơ chính là làm bác sĩ.

   Và rồi kỳ thi quan trọng nhất cũng cận kề, con bé ấy  vẫn cắm đầu bên bàn học ôn tập, làm đề. Hẳn sĩ tử nào cũng thế, quên ăn, quên ngủ, mắt thâm quầng, đến cả khi ngồi ăn cơm với gia đình mà trong đầu vẫn nhấm nháp bài toán chưa giải được… Thi xong khối A với tâm trạng nhẹ nhõm lại nơm nớp lo sợ có phần hồi hộp cùng bố đi chuyến tàu vào thành phố Huế tiếp tục thi khối B.

   Tất cả hy vọng của cả gia đình là mong con bé đậu vào ngành Y Đa khoa – Đại học Huế. Trong đầu con bé cứ luôn nghĩ mấy tháng nữa là mình sẽ được vào thành phố Huế xinh đẹp học tập và rồi sau này mình sẽ trở thành một cô bác sỹ chân chính – một bác sỹ đúng nghĩa rồi khi bố mẹ hay người thân ốm đau, bệnh tật thì chính nó sẽ chữa bệnh cho họ. Còn nữa, nó sẽ đi làm từ thiện, chữa bệnh miễn phí cho trẻ em nghèo, người già neo đơn, cả đồng bào miền núi và chả đâu xa xôi chính là ngôi làng của nó.

   Đó là một tương lai tươi đẹp mà nó hằng vẽ ra trong đầu – ước mơ đã được vun đắp suốt ba năm học trung học phổ thông. Gần một tháng chờ đợi cuối cùng cũng có điểm, khối A đậu chắc rồi còn khối B không an toàn, nó chờ chực xem điểm chuẩn.

   Mỗi đêm con bé cứ cầu nguyện chỉ mong vừa đủ điểm đậu thôi và cũng có vài phần tự tin như thế. Và rồi may mắn đã không mỉm cười với nó, thiếu nửa điểm, xót xa, đến bố mẹ nó còn tiếc chảy nước mắt huống gì con bé? Suốt mấy đêm khóc đến sưng cả mắt, hoàn toàn suy sụp, đầu óc cứ xoắn xuýt không nghĩ được gì. Mặc dù cả gia đình đều tránh không ai nhắc đến vì sợ nó buồn nhưng nó biết là bố mẹ càng buồn, càng thất vọng hơn. Nhờ sự chăm sóc, an ủi, động viên của bố mẹ, những câu chuyện thủ thỉ hằng đêm của chị và em trai mà con bé sau mấy ngày đã lấy lại được bình tĩnh, nói chuyện với bố mẹ. Và quyết định của cả gia đình là đi học ngành Công nghệ thông tin của Đại học Công nghệ – Đại học Quốc gia Hà Nội, học kì I rồi kì II xin bảo lưu, ôn thi lại ngành Y Đa Khoa – Đại Học Huế.

   Và rồi con bé cũng ôm suy nghĩ ấy ra Hà Nội học, trước khi đi quyết định là thế nhưng học cũng được ba tháng rồi con bé chán nản hỏi ý kiến thầy cô, bạn bè về việc thi lại nhưng nhiều ý kiến trái chiều nên không biết   quyết định ra sao. Rồi một ngày bố nó gọi bảo: ”Thôi thì  học cũng được gần nửa năm rồi, đậu Y thì càng mừng nhưng lỡ không đậu thì lỡ mất nhiều cái lắm…… Con cứ cố gắng học. Đấy là ý của bố, còn quyết định như thế nào là của con”. Con gái thứ đi học xa nhà bố mẹ thương, lo lắng nhiều lắm.

   Cuối cùng nó quyết định nghe theo ý bố mẹ và thầy Hiệu trưởng cấp 3, tiếp tục theo học ngành Công nghệ thông tin, dù cuộc sống ở chốn Hà Thành nhiều cám dỗ nhưng nó vẫn cố gắng học tập và chi tiêu thật tiết kiệm. Kì một năm nhất đúng là học rất vất vả, vốn cấp ba nó chỉ tập trung học các môn Toán, Lý, Hóa, Sinh, Anh mà không đá động gì đến Tin học nên học ngôn ngữ lập trình C rất khó, hỏi hết bạn này đến bạn kia rồi mà vẫn không thể hiểu hết được các lệnh của một bài code mẫu, cảm thấy rất áp lực.

    Còn nữa, học các môn đại cương, ở cấp ba học mấy tuần mới hết một chương, còn đại học vèo một cái: một, hai chương giảng xong trong một buổi. Thực sự rất mệt mỏi nhưng nhờ bố mẹ, bạn bè không ngừng động viên nó nên kết quả cuối kì không đến nỗi tệ.

   Rồi sang kì hai nó bắt đầu học C++, rất thích thú vì được giảng viên tận tình giúp đỡ và đã học ngôn ngữ lập trình C nên khởi đầu rất tốt. Học hiểu nên dần dần nó thấy thích lập trình và kết quả học tập cũng theo đó mà tốt lên. Không thử làm thì không biết mình thích cái gì,  đối với ngôn ngữ lập trình cũng thế, ngoài các ngôn ngữ được học ở trường (C, C++, Java), nómày mò tự học thêm một vài ngôn ngữ khác như Python, HTML,…

Mục tiêu sắp tới cho tương lai của nó là trở thành một chuyên viên đảm bảo chất lượng phần mềm thông thạo cả kiểm thử thủ công và kiểm thử tự động, đạt chứng chỉ ISTQB (International Software Testing Qualifications Board), có thể sử dụng tiếng Anh tốt hơn và tự học được tiếng Nhật.

     Cô bé ngây ngô ngày nào giờ đã bước vào tuổi hai mươi mốt đầy thử thách, là cô sinh viên năm cuối, chín chắn hơn một chút, suy nghĩ và hành động cẩn thận hơn một chút. Và cô bé ấy là chính tôi. Sau khi hoàn thành tốt việc học đại học, tôi sẽ tìm một công việc ổn định,có thể lấn thêm sang kinh doanh, có tiền gửi về cho bố mẹ hàng tháng và nếu có thể sẽ tài trợ cho một số quỹ học bổng,để cùng quý các học bổng tiếp tục chắp cánh ước mơ cho các thế hệ đi sau.

    Ước mơ tuy nhỏ nhưng để thực hiện được nó, tôi đã đang va sẽ cố gắng thật nhiều. Bởi tôi tin rằng “Tất cả chúng ta đều có cuộc đời riêng để theo đuổi, giấc mơ riêng để dệt nên và tất cả chúng ta đều có sức mạnh để biến ước mơ thành hiện thực miễn là chúng ta giữ vững niềm tin đó.”

Maria Nguyễn Thị Hồng Hải Giáo xứ: Xã Đoài – Hạt Xã Đoài
Ngành: Công Nghệ Thông Tin Đại Học Quốc Gia Hà Nội  

                             

 

Hồn nhiên với ước mơ

Kính gửi quỹ học bổng Mẹ La Vang, như con đã nói trong đơn, gia đình con có hoàn cảnh khó khăn. Thường ngày ở lớp, con học khá môn toán. Nếu có ơn chúa giúp con sẽ có thể làm một nữ tu nhưng bây giờ con chỉ mong được làm cô giáo và các bạn hiểu và chơi thân với con hơn. Mong mọi người giúp để con được biến ước mơ thành sự thật…

Con xin chân thành cảm ơn.

Têrêsa Nguyễn Thị Luy Giáo xứ Trại Lê – Hạt Can Lộc Trường Tiểu Học Quang Lộc  

Tiếp bước hành trình

Mỗi sớm mai thức dậy, lặng ngắm bình minh trên bãi biển quê hương lòng tôi thấy yên bình mà thanh thản. Tôi thích cảm giác mỗi buổi chiều được thả chân trần, bước từng bước nhẹ nhàng trên bãi cát và cảm nhận sự mát lạnh của những hạt cát nhỏ li ti ấy. Tôi thích được ngắm hoàng hôn, nhìn mặt trời như lòng đỏ trứng gà đang từ từ khuất sau mặt nước mêng mông. Ôi! Quê hương tôi, bình yên đến lạ.

   Tôi không biết gia đình tôi sống ở đây bao lâu rồi, chỉ biết từ khi sinh ra tôi đã nhìn thấy bãi biển quê hương. Cũng chính vì vậy mà từ lâu biển đã trở thành một thành viên không thể thiếu trong cuộc sống của tôi cũng như gia đình tôi. Cha mẹ tôi sinh được 5 người con, nhưng vì hoàn cảnh khó khăn, cuộc sống gắn bó với biển lại đầy khó khăn hiểm nguy nên chuyện học hành đối với mấy anh em tôi quả thực rất khó. Hai chị và anh trai của tôi đều đã lập gia đình và có cuộc sống tương đối ổn định nhưng cũng không giúp được gì nhiều cho cha mẹ. Em trai tôi đã nghỉ học từ khi lên lớp 5, vì hồi đó nhà tôi nghèo quá. Cha mẹ không đủ tiền cho hai anh em đi học. Tôi học khá hơn nên được ưu tiên cho đi học tiếp. Tôi tự nhủ “mình không thể phụ lòng cha mẹ, hơn nữa mình còn phải học thay cả phần của em trai nữa”. Nhìn cha mẹ đã già nhưng ngày đêm vẫn phải đi biển để lo cho cuộc sống của anh em tôi, tôi thấy thương cha mẹ quá. Tôi lại càng ra sức học hành hơn. Ngày tôi nhận được giấy báo đậu đại học, tôi đã sung sướng biết bao nhiêu, tay tôi run run

cầm lấy nó. Tôi chạy ngay về nhà để khoe với mẹ, mẹ mừng lắm, đôi tay gầy guộc đầy vết chai sạn của mẹ cầm giấy báo, mẹ ngắm thật kĩ, đọc đi đọc lại từng chữ một. Tôi nhìn mẹ và chợt nhận ra, ẩn sau đôi mắt hiền từ đầy yêu thương ấy là một nỗi ưu tư. Tôi học đại học nghĩa là trong nhà bớt đi một người làm, ngoài ra còn phải lo tiền ăn học cho tôi nữa.

   Ước mơ của tôi là được bay cao, bay xa, tìm đến những chân trời mới, những vùng đất mới và chinh phục những thử thách mới. Nhưng rồi tôi chợt nhận ra, tôi sống không chỉ cho riêng bản thân tôi mà còn cho người khác nữa. Chính vì vậy mà tôi chọn ngành Sư Phạm ở trường Đại học Vinh. Học gần nhà tôi sẽ có điều kiện để giúp đỡ gia đình. Đại học, nó rắc rối hơn tôi nghĩ rất nhiều. Rời xa vòng tay ấm êm, luôn bao bọc chở che của cha mẹ là bao cám dỗ bủa vây lấy tôi như muốn nuốt chửng tôi. Tôi đã phải chiến đấu nhiều, thật nhiều để không sa vào những cơn cám dỗ đầy ngọt ngào ấy. Mỗi lần về quê tôi lại chạy ra biển, lặng ngồi trên bãi cát và ngắm biển. Hôm nay biển thật hiền hòa nhưng ai có thể biết được ngày mai nó có còn hiền hòa nữa không hay giông tố lại nổi lên. Hôm nay trời quang mây tạnh, nhưng biết đâu ngày maigió bão lại hoành hành. Cuộc sống của những người dân vùng biển quê tôi sao mà bấp bênh quá, đầy dẫy những hiểm nguy đang ngày đêm rình rập họ. Dẫu biết những khó khăn, nguy hiểm có thể ập đến bất cứ lúc nào nhưng người dân ở đây vẫn sống, vẫn bám lấy biển vì đó là nguồn sống của họ. Có người đã từng nói “không có sóng lớn sao gọi là đại dương”, nhưng tôi lại

mong sóng đừng lớn quá, lớn quá lại khổ cho người dân biết bao nhiêu. Nhìn những em nhỏ đang nô đùa dưới ánh mặt trời buổi hoàng hôn, tôi thương chúng quá. Các em đang trong tuổi đi học nhưng vì hoàn cảnh gia đình nên các em không được đến trường như bao em khác. Có lẽ chính vì vậy mà tôi càng quyết tâm chọn ngành sư phạm. Tôi muốn đem cái chữ đến với trẻ em vùng biển quê hương. Học sư phạm không mất tiền học phí nhưng cuộc sống của sinh viên ở thành phố nó tốn kém quá, bao nhiêu thứ phải lo. Có lẽ vì vậy mà mong muốn học thêm tiếng anh của tôi bị trì hoãn. Dẫu biết tiếng anh rất quan trọng đối với công việc sau này nhưng vì hoàn cảnh gia đình nên tôi chưa thể đi học thêm được. Hiện tại tôi đang xin đi gia sư, một phần để giúp gia đình và cũng là để tích lũy kinh nghiệm cho nghề nghiệp tương lai.

   Trên đây là một chút tâm sự của bản thân em gửi đến quỹ học bổng. Xin chúc quỹ học bổng ngày càng lớn mạnh để có điều kiện giúp đỡ thêm nhiều học sinh, sinh viên hơn nữa.

Nguyễn Văn Hậu                Giáo xứ Tân Lộc – Hạt Cửa Lò Ngành: Sư Phạm Anh Trường Đại Học Vinh  

“Lập Trình”

Ngay từ khi tôi biết và tiếp xúc với cái máy tính cầm tay với 4 phép tính đơn giản là cộng trừ nhân chia, tôi đã rất thắc mắc về cách mà nó hoạt động, nên tôi đã hỏi anh trai là làm sao một cái máy nhỏ xíu như vậy lại có thể làm được những phép toán với tốc độ nhanh hơn con người rất nhiều lần? Và tôi đã nhận được câu trả lời chỉ ngắn gọn với hai chữ: “Lập trình”

   Kể từ đó, con người của tôi như bị cuốn hút bởi 2 chữ “lập trình”. Tuy lúc đó chưa hiểu lập trình là gì nhưng trong ý nghĩ non nớt của một đứa trẻ lớp 6, đó là việc làm cho một cái máy “biết suy nghĩ” và “có thể làm toán”. Đến năm lớp 11, tôi được tiếp xúc với ngôn ngữ lập trình Pascal, đầu óc tôi như được khai sáng vậy, những thắc mắc của tôi trước đây về cái gọi là “lập trình” đã được giải đáp. Từ đó, tôi say mê tìm hiểu về nó, tự tay viết nên những chương trình giải toán đơn giản bằng cả niềm say mê và nhiệt huyết. Và cũng từ đây, tôi xác định được niềm đam mê của mình – Niềm đam mê lập trình.

   Hiện tại, tôi đang theo học ngành Công nghệ Thông tin tại trường Cao đẳng Công nghệ Thông tin – Đại học Đà Nẵng. Và tôi tin, chạy theo đam mê là con đường đúng đắn nhất dẫn đến thành công.

Giuse Nguyễn Tất Nhạc Giáo Xứ Xuân Mỹ – Hạt Nhân Hòa
Ngành: Công Nghệ Thông Tin Cao Đẳng Thông Tin – ĐH Đà Nẵng

Ước mơ, lòng tin với những đứa trẻ

Mỗi chúng ta ai cũng đều có ước mơ của riêng mình. Người muốn làm diễn viên, người muốn trở thành một ca sĩ, có người chỉ muốn có một cuộc sống yên ổn và hạnh phúc. Ước mơ nào cũng cao cả và đáng để thực hiện. Tôi thường hay nói đùa rằng: “Chỉ sợ sống không có ước mơ thôi, còn nếu đã có ước mơ thì ước mơ nào cũng đáng để biến thành sự thật”. Và tôi – một người trẻ mang trong mình niềm tin vào Đức Kitô, một công dân của nước Việt Nam đáng tự hào, một sinh viên học truyền thông, một người chị trong gia đình, một người chịu trách nhiệm yêu một ai đó cũng có ước mơ và lý tưởng của mình.

   Hồi còn bé, tôi ước mình trở thành một ca sĩ để được nổi tiếng. Tôi còn nhớ, tôi viết trong cuốn nhật kí của mình: Xin Chúa cho con cố gắng mỗi ngày để biến ước mơ trở thành sự thật. Lớn lên một chút, những ước mơ của tôi ngày càng bé lại. Tôi nói bé lại vì chẳng có gì gọi là xa vời cả. Trong tôi lúc đó có những ước mơ nhỏ như: Học cấp 2 tôi ước mình được vào học cấp 3, cấp 3 tôi lại ước đậu đại học để làm sinh viên truyền thông. Và khi ước mơ đó trở thành hiện thực là nhờ ngày nào cũng nói chuyện với một người chưa bao giờ được gặp và rồi tôi lại tiếp tục cầu xin người đó cho tôi có thêm một ước mơ nữa, đó là có thể vững tin vào Người dù có bất kì sóng gió nào xảy ra như tôi đã từng.

  Là một sinh viên truyền thông, tôi có thể biết cách để điều khiển dư luận, tôi có thể biết cách để làm cho công chúng tin vào một chuyện nào đó không có thật và tôi cũng biết cách để thuyết phục công chúng có thể đi theo hướng dẫn dắt của mình. Có vẻ như chỉ là những điều tồi tệ nhỉ? Tuy nhiên, cũng là một sinh viên truyền thông, tôi lại có khao khát sau này sẽ trở thành một nhà hoạt động xã hội, có thể giúp đỡ cho những đứa bé không có cuộc sống tốt đẹp. Đó là mục đích cuối cùng của tôi.

   Tôi hi vọng có thể dùng những dòng chữ của mình kêu gọi người ta biết vị tha với trẻ nhỏ, biết lắng nghe tiếng con cái của họ nói, biết cảm nhận được sự kêu gào khóc lóc của những sinh linh bị bỏ rơi. Tôi ước mong có thể dùng những dự án của mình kêu gọi những bậc làm cha mẹ có thể dành nhiều thời gian của họ để cùng tâm sự với con cái, để hiểu và để thực sự hiểu nhau hơn. Tôi khát khao có thể qua những câu chuyện tôi kể, trẻ em khi sinh ra đầu tiên sẽ được bố mẹ chúng đón nhận và yêu thương. Tôi tha thiết ước mơ để những trẻ em đó cũng hiểu được cho có nghĩa là nhận.

   Khi tôi chấp nhận đi học đại học mà không có sự trợ cấp từ gia đình, tôi biết cuộc sống khó khăn của tôi mới bắt đầu. Những tháng tiền nhà ập đến nhưng không biết xoay tiền từ đâu, những khoản học phí đến bây giờ vẫn nợ, những lần bị

chửi bới, bị mắng mỏ,.. tất cả có lẽ như đã chịu đựng cả quãng thời gian khá dài.

   Vậy, làm thế nào để tôi có thể vượt qua tất cả những chuỗi ngày tồi tệ đó? Có lẽ là nhờ ơn Chúa. Chúa là người duy nhất có thể cảm thông những nỗi đau khổ mà tôi đang cố gắng chịu qua ngày. Chúa là người có thể lắng nghe lời tôi nói mỗi giây mỗi phút trong cuộc đời. Chúa là Người mà tôi biết sẽ không bao giờ bỏ rơi tôi dù có như thế nào đi chăng nữa. Và sự thật là như thế, mỗi lần nhìn lại tôi vẫn tự hỏi không hiểu sao có thể vượt qua tất cả những khó khăn đó, rồi tôi biết đó là ơn Chúa.

   Chính vì những khó khăn phải chịu từ khi còn là một đứa bé sinh ra nhưng lại sớm mất đi tình cảm thiêng liêng của người bố, có lẽ vì những lần tủi thân đến phát khóc khi thấy bạn mình được bố yêu thương, có lẽ vì những khó khăn vất vả một đứa trẻ phải tự mình vượt qua nên làm tôi thấy thương cảm những đứa trẻ có số phận còn hẩm hiu hơn mình chăng? Tôi không biết. Chỉ là tôi thấy yêu những đứa trẻ. Tôi muốn mình sẽ giúp những đứa trẻ đó có một cuộc sống tốt đẹp hơn nhờ vào những dự án truyền thông mà sau này tôi sẽ làm, nhất định sẽ làm.

   Điều cuối cùng, cho một ước mơ xa thật xa đó, là tôi ước tôi vẫn vững tin vào tình yêu của Thiên Chúa mỗi ngày để khi đối mặt với bất kì sóng gió nào, tôi vẫn tin rằng tôi vẫn

có thể vượt qua được nhờ ơn của Ngài. Tôi có đủ dũng khí để khi có chông gai, tôi sẽ nhìn lên Thánh Giá Ngài mà noi gương.

   Cũng là một người trẻ, tôi hi vọng các bạn trẻ có thể biết tìm đúng ước mơ của mình. Đã gọi là ước mơ thì sẽ là những điều đẹp đẽ, hi vọng các bạn trẻ có thể biến những thách thức trở thành cơ hội phát triển cho bản thân và hãy tin vào Thiên Chúa là tình yêu.

   Xin gửi lời cảm ơn chân thành và sâu sắc tới Học Bổng Mẹ La Vang đã luôn đồng hành bên các bạn học sinh sinh viên. Xin chúc Quỹ Học Bổng đã, đang và sẽ chắp cánh ước mơ cao và xa hơn cho các bạn trẻ qua từng thế hệ.

Maria Lê Thị Duyên Giáo xứ Tĩnh Giang – Hạt Văn Hạnh Ngành: Quan Hệ Công Chúng Học Viện Báo Chí và Tuyên Truyền  

                                                       

Chuyện của tôi

Em tên là Phan Thị Thu, sinh viên trường Đại học Y khoa Vinh. Em được biết Quỹ Học Bổng được thành lập để trao tặng những suất học bổng cho các em học sinh, sinh viên có hoàn cảnh gia đình khó khăn nhưng ý chí vươn lên trong học tập để cùng chắp cánh ước mơ của các bạn.

   Để thực hiện được ước mơ của mình trước hết phải quan tâm đến con đường học tập của mình đã chọn. Nói như vậy cũng thật là nhanh, thấm thoát thoi đưa đã 3 năm đại học, chẳng còn mấy chốc là con đường sự nghiệp của em đến gần lắm rồi. Vẫn còn cái cảm giác bỡ ngỡ của ngày đâu làm sinh viên, bỡ ngỡ trước  những môn học, môi trường học cảm giác khi ao ước được trở thành một điều dưỡng viên giỏi thì nay lại chuẩn bị cho việc thi tốt nghiệp. 

   Trước kia em thường nghĩ học ngành Y thường phù hợp với con gái và sau này việc tìm kiếm một công việc ổn định sẽ dễ dàng hơn. Khi bắt đầu học tập, tìm hiểu những bộ môn chuyên ngành tuy khó hiểu nhưng em cảm thấy thích thú khi hiểu được con người là một thụ tạo đầy khôn ngoan của Thiên Chúa. Chăm sóc cho một người thực sự là không chỉ quan tâm khi ốm đau bệnh tật nhưng mà còn “chăm sóc” cả phần tinh thần. Tinh thần thoải mái sức khỏe mới ổn định – thầy em đã nói như vậy.

   Học ngành này chúng em được đi thực tập ở các bệnh viện, đến với những môi trường này em cũng thấy được

nhiều mặt  tốt và xấu của nó. Em cảm thấy có thể dùng tiền để đổi lấy nhiều phần hơn cho mình và mặc nhiên chống lại luật Chúa đã dạy cho chúng ta. Vì vậy em muốn sau này khi ra trường em trở thành một điều dưỡng viên minh bạch và có tâm đúng với tinh thần người  Kitô hữu  giúp đỡ những người ốm đau bệnh tật. Em biết rằng để làm được những điều đó hiện tại đây em phải nỗ lực học tập thật tốt. Nhưng vì hoàn cảnh có phần khó khăn nên em viết đơn này kính mong quý hội giúp đỡ em cũng như những bạn có hoàn cảnh khó khăn chắp cánh ước mơ của em để thực hiện được những điều em mong muốn.

   Nguyện xin Chúa ban cho Quỹ Học Bổng được đầy tràn  muôn ơn lành của Ngài.

Phan Thị Thu Giáo xứ Tân Yên – Hạt Xã Đoài Ngành: Điều Dưỡng  Đại Học Y Khoa Vinh  

Đam mê lập trình

Em tên là Nguyễn Anh Tuấn, hiện đang là học sinh lớp 11. Em cũng là một trong số các bạn được nhận sự giúp đỡ của học bổng trong suốt những năm vừa qua. Em rất cám ơn những tấm lòng của anh chị đã dành cho em cùng các bạn khác. Em luôn phấn đấu để không phụ sự giúp đỡ quan tâm từ phía Học Bổng.

   Ước mơ hiện tại của em là trở thành một lập trình viên giỏi, trở thành lập trình viên cho các đại gia phần mềm như Microsoft, Apple… Ước mơ đó bất chợt đến với em khi mà em được chọn vào đội tuyển học sinh giỏi Tin học của trường. Đó là một bất ngờ, một cái mà em chưa từng nghĩ tới. Lý do bởi gia đình em chủ yếu làm nông, và em không có điều kiện tiếp xúc nhiều với máy tính. Tuy vậy em đã may mắn giành giải trong các cuộc thi Lập trình cấp Tỉnh và Quốc gia. Em luôn hy vọng mình sẽ tiến xa hơn nữa trong môn khoa học đầy mới lạ này. Với quyền được tuyển thẳng vào đại học, giờ đây em có thể tập trung nhiều thời gian hơn cho môn học này.

   Mong muốn thành đạt làm em cố gắng rất nhiều. Em muốn thành công, Không những có thể giúp đỡ gia đình, em còn muốn giúp đỡ những người khác trong tương lai.  

   Mong muốn rằng mình có thể giúp đỡ được các bạn nghèo có thể phát triển được đam mê với môn học đầy tốn kém

này. Tất cả điều đó thúc giục em phải cố gắng thật nhiều để sau này có khả năng làm được như thế.

   Mong rằng các anh chị có thể đồng hành cùng em và các bạn trong quá trình chinh phục ước mơ của mình. Nguyện xin Chúa chúc lành cho tất cả chúng ta.

Em xin chúc các anh chị học tập thật tốt. 

Giuse Nguyễn Anh Tuấn Giáo xứ Phù Kinh – Hạt Minh Cầm Ngành: An Toàn Thông Tin Trường Đại Học FPT

Lời Tâm Sự Nhỏ

    Lời đầu tiên, em xin cám ơn Quỹ Học Bổng đã tạo điều kiện cho chúng em, những người tham gia xét duyệt, được trình bày đôi lời để nói về bản thân cũng như những ước mơ, hoài bão của mình.

   Em là con út trong gia đình, bố mẹ em năm nay đều đã gần năm mươi, anh trai em hiện mới ra trường và đang tìm việc làm nên phần lớn gánh nặng kinh tế gia đình vẫn hoàn toàn do bố mẹ em chu cấp. Vì thế bản thân em luôn xác định nỗ lực học tập và làm việc, để ngay bây giờ cũng như sau này, em có thể san sẻ nỗi vất vả cho bố mẹ mình.

  Là con gái nhưng em sớm xa nhà vì việc học. Cuối năm lớp 9, em đăng ký và thi đậu vào lớp chuyên Toán, Trường Trung Học Phổ Thông Chuyên Phan Bội Châu, Thành phố Vinh, Tỉnh Nghệ An. Vào nơi mà cách quê mình hơn trăm cây số để bắt đầu một cuộc sống tự lập, hẳn không phải dễ dàng với ai, nhất là những bạn gái như em, đôi lúc em buồn tủi, chán nản muốn về quê học tập, nhưng bố mẹ và anh trai đã động viên em rất nhiều. Rồi năm đầu tiên trôi qua, em đã quen và hòa nhập tốt với cuộc sống. Ba năm cấp ba thấm thoát trôi qua, em bước vào kỳ thi Tuyển sinh Đại học. Sau nhiều lần xem xét và đăng ký các nguyện vọng khác nhau, em đã chọn ngành Tài Chính Ngân Hàng của Trường Đại học Kinh Tế Quốc Dân làm bến đỗ cho những năm tháng sinh viên của mình. Và sau đợt tuyển sinh, em đã chính thức đạt được nguyện vọng của mình.

 Dù đã quen với việc sống tự lập và xa bố mẹ, nhưng cuộc sống những ngày tháng đầu tiên ở Hà Nội khác hẳn với ở Vinh. Ở đây mọi thứ đều năng động, phát triển hơn nhưng cũng rất hối hả và chật vật. Nhất là chi phí sinh hoạt ở đây cũng rất đắt đỏ. Vì thế em quyết định tìm công việc làm thêm cho mình. Một phần để chia sẻ gánh nặng kinh tế cho bố mẹ, một phần muốn để bản thân được trưởng thành và trải nghiệm nhiều hơn. Từ đầu năm nhất, em đã đi gia sư theo sự giới thiệu của người thân. Em chủ yếu ôn thi đại học cho các em học sinh lớp 11, 12 và đến bây giờ em vẫn tiếp tục công việc đó. Dù đôi lúc cảm thấy vất vả nhưng bản thân em luôn tự động viên bản thân phải luôn cố gắng, biết mình có thể giúp bố mẹ nên em thấy vui vẻ và mạnh mẽ hơn rất nhiều.

 Cũng chỉ còn khoảng 2 năm nữa là em sẽ ra trường và em cần có những kế hoạch cho tương lai của mình. Ước mơ của em sau này là trở thành giảng viên đại học về ngành Tài Chính – Ngân Hàng, cũng chính là ngành em đang học tập. Bởi đam mê và niềm vui đối với ngành học này là động lực cho em thực hiện hoài bão đó, hy vọng em có thể góp phần đào tạo nên thế hệ các nhà doanh nghiệp năng động, có năng lực trình độ tốt để góp phần xây dựng, phát triển đất nước. Để đạt được ước mơ này, em biết bản thân sẽ phải cố gắng nỗ lực nhiều hơn nữa, và phải luôn giữ vững niềm tin, khát vọng của chính mình.

 Cuối cùng em xin chúc Học Bổng Mẹ La Vang ngày càng lớn mạnh, nhất là Ban điều hành và quý ân nhân luôn mạnh khỏe, có những chiến lược phát triển lâu dài cho học bổng Mẹ La Vang. Đặc biệt là tiếp cận và hỗ trợ cho những sinh viên có hoàn cảnh khó khăn cũng như có thành tích học tập tốt. Qua đó xây dựng được nhiều thế hệ tài năng có triển vọng ở 3 tỉnh Nghệ – Tĩnh – Bình như phương châm của học bổng.

Hoàng Thị Khánh Huyền
Ngành: Tài Chính Ngân Hàng
Trường Kinh Tế Quốc Dân