GỌI TÊN ƯỚC MƠ-NHƯ QUỲNH

Vào mùa hè 2018, con có dịp được tham gia chương trình hè của nhóm Học Bổng Mẹ La Vang tại Cẩm Trường. Cũng là một chuyến đi với những kỉ niệm khó quên như bao chuyến đi khác. Nhưng chắc có lẽ cái khó quên nhất là một buổi tối tuyệt vời từ cảnh vật đến con người. Trên một cánh đồng bát ngát, với gió mát, trăng thanh, chúng con – từng người một “ gọi tên ước mơ của mình”. Điều mà con chưa bao giờ định hình nó như thế nào? Bởi vì sở thích, đam mê hay ước mơ nó khà là giống nhau. Bởi vì con có quá nhiều điều mong muốn làm và người mong muốn để trở thành. Chúng như một  mớ hỗn độn không bao giờ làm con ngưng bận tâm, lo lắng. Nghe có vẻ hơi tham lam nhưng vì con chưa biết đâu là điều bản thân muốn.

Buổi tối hôm ấy, được sự hướng dẫn của các thầy đồng hành, chúng con ít nhất đã kêu lên được cái tên “ ước mơ viển vông” đó. Cái ước mơ mà chúng con chưa dám nghĩ tới, nhưng ít nhất chúng con biết được bản thân mình thích cái gì và mong muốn cái gì. Con không nghĩ là nó khó đến thế. Để xác định được một cách nghiêm túc rằng : Ước mơ của mình là gì?. Nó là một phạm trù thuộc về sở thích, ước muốn và nó là một cái gì đó thuộc về tương lai chăng?  Câu hỏi luôn làm con ám ảnh. Nhưng rồi con cũng đã thốt ra được “ ước mơ điên rồ” đó. Vì “ có ai đánh thuế ước mơ bao giờ”, nên con cứ thế mà mơ.

                        Nếu như Xuân Diệu nhắc đến tình yêu với nhưng câu thơ lãng mạn:

                        “ Đố ai định nghĩa được chữ Yêu

                        Có khó gì đâu một buổi chiều

                        Gặp cô em gái xinh xinh ấy

                        Rồi thương rồi nhớ thế là yêu.”

            Thì con xin mạn phép được mượn lời thơ của ông để nói về giấc mơ:

                        “ Đố ai định nghĩa được Giấc Mơ

                        Có khó gì đâu ngày đẹp trời

                        Bỗng thấy tu sỹ áo chùng thâm đó

                        Rồi mong rồi muốn gọi là Mơ.”

Vâng, ước mơ là thế đó. Nó không quá khó và cũng chẳng dễ để nhận ra. Những ánh mắt ngây thơ và tràn đầy hi vọng của các em nhỏ khi được hỏi :

“ Ước mơ của các con là gì ?”.

– “ Con sẽ là Cô giáo”

– “ Con sẽ làm Linh mục” hay “Con sẽ làm một Bà xơ”.

Những câu trả lời thật hồn nhiên làm sao! Ẩn chứa đằng sau đó là bao nhiêu ước muốn và cả một bầu trời hi vọng. Tuy đơn sơ, tuy là một sở thích hay đơn giản là muốn trở nên như hình ảnh của một thần tượng nào đó. Nhưng tất cả đều tốt đẹp, vì “ ước mơ nếu không tốt đẹp thì chả ai mơ làm gì cả”. Nhưng điều gì bản thân thực sự muốn làm. Mục đích gì mà bản thân thực sự muốn đạt tới. Nó không hẳn chỉ là những giấc mơ suồng sã, mà phải cần đến sự nỗ lực, lòng nhiệt huyết của bản thân. Quả thật, để khám phá ra ước mơ của bản thân đã khó thì con đường đi đến ước mơ lại khó khăn gấp bội. Vì “ Ước mơ chỉ là mơ ước nếu thiếu hành động”.

Con đã nhiều lần tự vấn mình rằng: Con đến thế gian này để làm gì? Ý nghĩa sự có mặt của con là gì trện trái đất này? Và chẳng lẽ “ Đời con chỉ như vậy thôi sao?”.

Mỗi người sinh ra đều với hai bàn tay trắng và chết đi cũng hai bàn tay trắng. Vậy thì, chúng ta để lại ý nghĩa gì trên cõi đời này? Chúng ta sống có ý nghĩa gì?. Không phải làm ca sĩ, diễn viên để được mọi người ca ngợi, cũng chẳng phải làm ông này bà kia để được mọi người nhớ đến. Nhưng là một “ chính con” – một thụ tạo tuyệt vời mà Đấng Tạo Hóa đã tạo nên. Mỗi người có một sứ mệnh riêng, một ơn gọi riêng và một giá trị riêng. Để làm gì? Để sống hạnh phúc và biểu hiện tình yêu thương của Đấng Tạo Hóa dưới vòm trời này.

Thú thật, mỗi lần con được tiếp xúc, gặp gỡ, trò chuyện với những người con cho là thành công, thì con có một động lực rất to lớn. Thành công ở đây không phải là đạt được một cái gì to lớn hay làm chức này chức nọ, mà chính là thành công của sự vượt thắng bản thân mình, dám đi trên con đường riêng của mình. Dám đương đầu với thử thách, khó khăn và dám trả giá cho những ước mơ điên cuồng của bản thân. Những lúc con chán nản, thất vọng thì những hình ảnh đó lại tiếp thêm cho con những ngọn lửa của lòng nhiệt huyết, để con tiếp tục chạm tới ước mơ của chính con.

            Ước gì, con, chúng con – những người trẻ của Đất Nước, của Giáo Hội, luôn mang trong mình ngọn lửa nhiệt huyết, tinh thần sẵn sàng của tuổi trẻ, biết gọi tên được “ ước mơ của riêng mình”. Để từ đó, dám dấn thân và vững bước đi đến con đường chinh phục ƯỚC MƠ. J

                                                                                     Gia hòa, ngày 20 tháng 8 năm 2019

                                                                                                                        Như Quỳnh

TỐT NGHIỆP MÙA COVID

MLV NEWS

👨‍🎓 Ngày 03.05.2020 Cha Phê-rô Trần Quân -Người sáng lập đồng thời là chủ tịch Học Bổng Mẹ La Vang và thầy Phêrô Nguyễn Văn Công-Phó chủ tịch Học Bổng Mẹ La Vang đã hoàn thành chương trình Mdiv (Master of Divinity) tại Đại chủng viện Holy Apostles, Connecticut.

“Không Lễ tốt nghiệp, không áo choàng xúng xính, không hoa tươi – tiệc mừng, … nhưng nó sẽ luôn là dấu nhớ quan trọng trong cuộc đời.” (Pet. Văn Công)

Nguyện xin Thiên Chúa, qua lời chuyển cầu của Đức Mẹ La Vang tiếp tục đồng hành với thầy trên những chặng đường sắp tới.

Trưởng ban đưa tin

Võ Quốc Vương

TẠM DỪNG – HOA THIÊN PHÚC

TẠM DỪNG – Hoa Thiên Phúc

Bước tới nghĩa trang trong một buổi chiều muộn của những ngày đầu tiết đông, tôi thắp nén hương cho ông bà nội ngoại, và ngồi lại một lúc trên mảnh đất Thánh.

Cũng một năm trước đây, tại thời điểm này, tôi đã phải vội vã lên xe để phóng nhanh ra khỏi mảnh đất Thánh này. Tôi sợ! Cái sợ của một cô bé ra thăm nghĩa trang một mình. Cơn gió rít ngang tai mang theo cái lạnh đầu mùa làm tôi ớn lạnh hơn khi tôi đang đứng giữa hàng trăm thậm chí là hàng ngàn ngôi mộ có tên và không tên. Đúng là cõi linh thiêng!

Hôm nay, tôi đến đây, cũng một mình nhưng lần này tôi bình tâm hơn, bớt sợ hơn và cảm thấy có gì đó thật sâu lắng. Hít một hơi thật sâu, cúi nhìn mặt đất, không nghĩ gì, chỉ để lắng nghe tiếng động của thiên nhiên. Đó là tổng hợp của vô số những âm thanh nào là tiếng động của các sinh vật bé nhỏ, cho đến tiếng gió xào xạc qua cỏ cây, hay chỉ là tiếng thở của đất,… và cả rất nhiều thứ nữa mà tôi không thể gọi tên. Những âm thanh này đã lâu lắm tôi không được cảm nhận. Lúc này, với tôi nó thật sự như một ân huệ, như một sinh khí mới thêm vào con người tôi. Tôi ngồi lặng như vậy một lúc lâu.

Mở mắt ra, rảo nhìn một lần mảnh đất Thánh này, dừng lại ở hai ngôi mộ xa xa. Đó là ngôi mộ của hai bạn trẻ Maria và Antôn. Nụ cười và tiếng nói của cô bé Maria như vẫn còn văng vẳng bên tai khi chúng tôi gặp nhau ở buổi tập hát cùng Ca Đoàn; hay như gương mặt nhút nhát của cậu em Antôn trong xóm và những câu chuyện vui chúng tôi kể nhau nghe sau những buổi sinh hoạt nhóm Con Đức Mẹ về. Tất cả hiện rõ trong trí nhớ của tôi. Mới đó thôi, mà giờ cỏ đã mọc xanh um tùm bên ngôi mộ của các em rồi đấy. Tôi như chết lặng khi nghĩ đến các em, nghĩ đến cái mong manh giữa sự sống và cái chết. Đến đây thôi, tôi hít một hơi thật sâu nữa để những hình ảnh đó ngấm vào máu thịt mình và để sống trọn cái giây phút này.

Ngước mắt lên, bầu trời u ám của những ngày mưa, ảm đạm biết bao. Cách đây một cánh đồng và một con đường, bao nhiêu sinh hoạt đang diễn ra, bao nhiêu con người đang sống cạnh nhau, trao nhau những nụ cười, những yêu thương, những câu hỏi han…và trao cả những đau khổ cho nhau. Còn ở đây, mọi sự thật lặng lẽ.

Học tập, vui chơi, sinh hoạt cộng đồng… và những thứ không tên khác đã lôi tôi đi thật nhanh. Thật vội vã! Tôi có cảm giác như mình đang trật quỹ đạo, và có nguy cơ biến chất. Có những lúc tôi thấy mình như rơi vào trạng thái trầm cảm: không mục tiêu, không động lực, chán nản, u sầu… Lấy hết can đảm, tôi xin tạm dừng!

Dừng lại, tôi tìm một chỗ lặng để nghe xem người bạn chí cốt của tôi đó là “chính mình” đang muốn nói điều gì với tôi ngay lúc này. Mảnh đất Thánh quả là một nơi lí tưởng và không làm tôi thất vọng.

Rồi ai cũng phải tất bật trong cuộc sống. Người lớn bận bịu với công việc, lo toan từ cơm áo gạo tiền cho đến gia đình…; người trẻ bận đi tìm lý tưởng, xây dựng hướng sống; nhỏ hơn nữa thì bận bịu học hành, vui chơi… Tuy nhiên sẽ không tránh khỏi những lúc căng thẳng, mệt mỏi, chán chường và cô đơn giữa dòng đời. Lúc đó bản thân hãy tự cho phép mình dừng lại để nghỉ ngơi đôi chút, lấy lại tình thần và tiếp thêm năng lượng. Vì thiết nghĩ thiếu mình trái đất vẫn quay, mặt trời vẫn mọc và mọi sinh vật vẫn đang vẫy vùng. Nhưng nếu có một cái tôi đầy sinh lực ở đó thì màu sắc cuộc sống chắc sẽ thêm sinh động hơn chứ nhỉ.

Danh sách ân nhân Học bổng tại Việt Nam

SttHọ TênGiáo Xứ
1Nguyễn Quang Nam 
2Anh BanTrai Lê
3Chị Quyên Thu Chỉ
4Chị ThuThu Chỉ
5Chị HoaTrại Lê
6Chị Hằng 
7Chị ThắmTrại Lê
8Cha Minh 
9Chị LiênTrại lê
10Phạm Hồng Châu 
11Chị Ngọc Bích 
12Chị LýNinh Cường
13Thầy Đức  
14Thầy Tài 
15Chị Quỳnh Trang 
16ChaTrinh 
17Anh HướngTrại Lê
18Chị Thành Xuân Mỹ
19Anh HiếuHoà Ninh
20Nguyến Hường Mỹ Dụ
21Chị Tiến 
23Lê Mỹ TrườngKẻ Dọng
24Thầy TuấnLiên Hòa-QB
25Hoàng Thị ThuTrại Lê
26Nguyễn Quang Sao Trại Lê
27Chị LanCầu Rầm
28Hoàng LêCửa Lò
29Dương 
30Chị Mến Đông Cường 
31Chị Hường Đông Yên 
32Chị yến Cầu Rầm
33Chị Nhung An Nhiên 
34Chị Thiên NgaCửa Lò
35Anh Cao ThanhNghi Lộc 
36Anh Thông Nghi Lộc 
37Chị Lê TânTân Lộc 
38Chị Linh 
39Đặng Ngọc VươngHà Tĩnh 
40Nguyễn Như Hường Giáo xứ Nghi Lộc 
41Đinh Xuân HiếuQuảng Bình