Hồn nhiên với ước mơ

Kính gửi quỹ học bổng Mẹ La Vang, như con đã nói trong đơn, gia đình con có hoàn cảnh khó khăn. Thường ngày ở lớp, con học khá môn toán. Nếu có ơn chúa giúp con sẽ có thể làm một nữ tu nhưng bây giờ con chỉ mong được làm cô giáo và các bạn hiểu và chơi thân với con hơn. Mong mọi người giúp để con được biến ước mơ thành sự thật…

Con xin chân thành cảm ơn.

Têrêsa Nguyễn Thị Luy Giáo xứ Trại Lê – Hạt Can Lộc Trường Tiểu Học Quang Lộc  

Tiếp bước hành trình

Mỗi sớm mai thức dậy, lặng ngắm bình minh trên bãi biển quê hương lòng tôi thấy yên bình mà thanh thản. Tôi thích cảm giác mỗi buổi chiều được thả chân trần, bước từng bước nhẹ nhàng trên bãi cát và cảm nhận sự mát lạnh của những hạt cát nhỏ li ti ấy. Tôi thích được ngắm hoàng hôn, nhìn mặt trời như lòng đỏ trứng gà đang từ từ khuất sau mặt nước mêng mông. Ôi! Quê hương tôi, bình yên đến lạ.

   Tôi không biết gia đình tôi sống ở đây bao lâu rồi, chỉ biết từ khi sinh ra tôi đã nhìn thấy bãi biển quê hương. Cũng chính vì vậy mà từ lâu biển đã trở thành một thành viên không thể thiếu trong cuộc sống của tôi cũng như gia đình tôi. Cha mẹ tôi sinh được 5 người con, nhưng vì hoàn cảnh khó khăn, cuộc sống gắn bó với biển lại đầy khó khăn hiểm nguy nên chuyện học hành đối với mấy anh em tôi quả thực rất khó. Hai chị và anh trai của tôi đều đã lập gia đình và có cuộc sống tương đối ổn định nhưng cũng không giúp được gì nhiều cho cha mẹ. Em trai tôi đã nghỉ học từ khi lên lớp 5, vì hồi đó nhà tôi nghèo quá. Cha mẹ không đủ tiền cho hai anh em đi học. Tôi học khá hơn nên được ưu tiên cho đi học tiếp. Tôi tự nhủ “mình không thể phụ lòng cha mẹ, hơn nữa mình còn phải học thay cả phần của em trai nữa”. Nhìn cha mẹ đã già nhưng ngày đêm vẫn phải đi biển để lo cho cuộc sống của anh em tôi, tôi thấy thương cha mẹ quá. Tôi lại càng ra sức học hành hơn. Ngày tôi nhận được giấy báo đậu đại học, tôi đã sung sướng biết bao nhiêu, tay tôi run run

cầm lấy nó. Tôi chạy ngay về nhà để khoe với mẹ, mẹ mừng lắm, đôi tay gầy guộc đầy vết chai sạn của mẹ cầm giấy báo, mẹ ngắm thật kĩ, đọc đi đọc lại từng chữ một. Tôi nhìn mẹ và chợt nhận ra, ẩn sau đôi mắt hiền từ đầy yêu thương ấy là một nỗi ưu tư. Tôi học đại học nghĩa là trong nhà bớt đi một người làm, ngoài ra còn phải lo tiền ăn học cho tôi nữa.

   Ước mơ của tôi là được bay cao, bay xa, tìm đến những chân trời mới, những vùng đất mới và chinh phục những thử thách mới. Nhưng rồi tôi chợt nhận ra, tôi sống không chỉ cho riêng bản thân tôi mà còn cho người khác nữa. Chính vì vậy mà tôi chọn ngành Sư Phạm ở trường Đại học Vinh. Học gần nhà tôi sẽ có điều kiện để giúp đỡ gia đình. Đại học, nó rắc rối hơn tôi nghĩ rất nhiều. Rời xa vòng tay ấm êm, luôn bao bọc chở che của cha mẹ là bao cám dỗ bủa vây lấy tôi như muốn nuốt chửng tôi. Tôi đã phải chiến đấu nhiều, thật nhiều để không sa vào những cơn cám dỗ đầy ngọt ngào ấy. Mỗi lần về quê tôi lại chạy ra biển, lặng ngồi trên bãi cát và ngắm biển. Hôm nay biển thật hiền hòa nhưng ai có thể biết được ngày mai nó có còn hiền hòa nữa không hay giông tố lại nổi lên. Hôm nay trời quang mây tạnh, nhưng biết đâu ngày maigió bão lại hoành hành. Cuộc sống của những người dân vùng biển quê tôi sao mà bấp bênh quá, đầy dẫy những hiểm nguy đang ngày đêm rình rập họ. Dẫu biết những khó khăn, nguy hiểm có thể ập đến bất cứ lúc nào nhưng người dân ở đây vẫn sống, vẫn bám lấy biển vì đó là nguồn sống của họ. Có người đã từng nói “không có sóng lớn sao gọi là đại dương”, nhưng tôi lại

mong sóng đừng lớn quá, lớn quá lại khổ cho người dân biết bao nhiêu. Nhìn những em nhỏ đang nô đùa dưới ánh mặt trời buổi hoàng hôn, tôi thương chúng quá. Các em đang trong tuổi đi học nhưng vì hoàn cảnh gia đình nên các em không được đến trường như bao em khác. Có lẽ chính vì vậy mà tôi càng quyết tâm chọn ngành sư phạm. Tôi muốn đem cái chữ đến với trẻ em vùng biển quê hương. Học sư phạm không mất tiền học phí nhưng cuộc sống của sinh viên ở thành phố nó tốn kém quá, bao nhiêu thứ phải lo. Có lẽ vì vậy mà mong muốn học thêm tiếng anh của tôi bị trì hoãn. Dẫu biết tiếng anh rất quan trọng đối với công việc sau này nhưng vì hoàn cảnh gia đình nên tôi chưa thể đi học thêm được. Hiện tại tôi đang xin đi gia sư, một phần để giúp gia đình và cũng là để tích lũy kinh nghiệm cho nghề nghiệp tương lai.

   Trên đây là một chút tâm sự của bản thân em gửi đến quỹ học bổng. Xin chúc quỹ học bổng ngày càng lớn mạnh để có điều kiện giúp đỡ thêm nhiều học sinh, sinh viên hơn nữa.

Nguyễn Văn Hậu                Giáo xứ Tân Lộc – Hạt Cửa Lò Ngành: Sư Phạm Anh Trường Đại Học Vinh  

“Lập Trình”

Ngay từ khi tôi biết và tiếp xúc với cái máy tính cầm tay với 4 phép tính đơn giản là cộng trừ nhân chia, tôi đã rất thắc mắc về cách mà nó hoạt động, nên tôi đã hỏi anh trai là làm sao một cái máy nhỏ xíu như vậy lại có thể làm được những phép toán với tốc độ nhanh hơn con người rất nhiều lần? Và tôi đã nhận được câu trả lời chỉ ngắn gọn với hai chữ: “Lập trình”

   Kể từ đó, con người của tôi như bị cuốn hút bởi 2 chữ “lập trình”. Tuy lúc đó chưa hiểu lập trình là gì nhưng trong ý nghĩ non nớt của một đứa trẻ lớp 6, đó là việc làm cho một cái máy “biết suy nghĩ” và “có thể làm toán”. Đến năm lớp 11, tôi được tiếp xúc với ngôn ngữ lập trình Pascal, đầu óc tôi như được khai sáng vậy, những thắc mắc của tôi trước đây về cái gọi là “lập trình” đã được giải đáp. Từ đó, tôi say mê tìm hiểu về nó, tự tay viết nên những chương trình giải toán đơn giản bằng cả niềm say mê và nhiệt huyết. Và cũng từ đây, tôi xác định được niềm đam mê của mình – Niềm đam mê lập trình.

   Hiện tại, tôi đang theo học ngành Công nghệ Thông tin tại trường Cao đẳng Công nghệ Thông tin – Đại học Đà Nẵng. Và tôi tin, chạy theo đam mê là con đường đúng đắn nhất dẫn đến thành công.

Giuse Nguyễn Tất Nhạc Giáo Xứ Xuân Mỹ – Hạt Nhân Hòa
Ngành: Công Nghệ Thông Tin Cao Đẳng Thông Tin – ĐH Đà Nẵng

Ước mơ, lòng tin với những đứa trẻ

Mỗi chúng ta ai cũng đều có ước mơ của riêng mình. Người muốn làm diễn viên, người muốn trở thành một ca sĩ, có người chỉ muốn có một cuộc sống yên ổn và hạnh phúc. Ước mơ nào cũng cao cả và đáng để thực hiện. Tôi thường hay nói đùa rằng: “Chỉ sợ sống không có ước mơ thôi, còn nếu đã có ước mơ thì ước mơ nào cũng đáng để biến thành sự thật”. Và tôi – một người trẻ mang trong mình niềm tin vào Đức Kitô, một công dân của nước Việt Nam đáng tự hào, một sinh viên học truyền thông, một người chị trong gia đình, một người chịu trách nhiệm yêu một ai đó cũng có ước mơ và lý tưởng của mình.

   Hồi còn bé, tôi ước mình trở thành một ca sĩ để được nổi tiếng. Tôi còn nhớ, tôi viết trong cuốn nhật kí của mình: Xin Chúa cho con cố gắng mỗi ngày để biến ước mơ trở thành sự thật. Lớn lên một chút, những ước mơ của tôi ngày càng bé lại. Tôi nói bé lại vì chẳng có gì gọi là xa vời cả. Trong tôi lúc đó có những ước mơ nhỏ như: Học cấp 2 tôi ước mình được vào học cấp 3, cấp 3 tôi lại ước đậu đại học để làm sinh viên truyền thông. Và khi ước mơ đó trở thành hiện thực là nhờ ngày nào cũng nói chuyện với một người chưa bao giờ được gặp và rồi tôi lại tiếp tục cầu xin người đó cho tôi có thêm một ước mơ nữa, đó là có thể vững tin vào Người dù có bất kì sóng gió nào xảy ra như tôi đã từng.

  Là một sinh viên truyền thông, tôi có thể biết cách để điều khiển dư luận, tôi có thể biết cách để làm cho công chúng tin vào một chuyện nào đó không có thật và tôi cũng biết cách để thuyết phục công chúng có thể đi theo hướng dẫn dắt của mình. Có vẻ như chỉ là những điều tồi tệ nhỉ? Tuy nhiên, cũng là một sinh viên truyền thông, tôi lại có khao khát sau này sẽ trở thành một nhà hoạt động xã hội, có thể giúp đỡ cho những đứa bé không có cuộc sống tốt đẹp. Đó là mục đích cuối cùng của tôi.

   Tôi hi vọng có thể dùng những dòng chữ của mình kêu gọi người ta biết vị tha với trẻ nhỏ, biết lắng nghe tiếng con cái của họ nói, biết cảm nhận được sự kêu gào khóc lóc của những sinh linh bị bỏ rơi. Tôi ước mong có thể dùng những dự án của mình kêu gọi những bậc làm cha mẹ có thể dành nhiều thời gian của họ để cùng tâm sự với con cái, để hiểu và để thực sự hiểu nhau hơn. Tôi khát khao có thể qua những câu chuyện tôi kể, trẻ em khi sinh ra đầu tiên sẽ được bố mẹ chúng đón nhận và yêu thương. Tôi tha thiết ước mơ để những trẻ em đó cũng hiểu được cho có nghĩa là nhận.

   Khi tôi chấp nhận đi học đại học mà không có sự trợ cấp từ gia đình, tôi biết cuộc sống khó khăn của tôi mới bắt đầu. Những tháng tiền nhà ập đến nhưng không biết xoay tiền từ đâu, những khoản học phí đến bây giờ vẫn nợ, những lần bị

chửi bới, bị mắng mỏ,.. tất cả có lẽ như đã chịu đựng cả quãng thời gian khá dài.

   Vậy, làm thế nào để tôi có thể vượt qua tất cả những chuỗi ngày tồi tệ đó? Có lẽ là nhờ ơn Chúa. Chúa là người duy nhất có thể cảm thông những nỗi đau khổ mà tôi đang cố gắng chịu qua ngày. Chúa là người có thể lắng nghe lời tôi nói mỗi giây mỗi phút trong cuộc đời. Chúa là Người mà tôi biết sẽ không bao giờ bỏ rơi tôi dù có như thế nào đi chăng nữa. Và sự thật là như thế, mỗi lần nhìn lại tôi vẫn tự hỏi không hiểu sao có thể vượt qua tất cả những khó khăn đó, rồi tôi biết đó là ơn Chúa.

   Chính vì những khó khăn phải chịu từ khi còn là một đứa bé sinh ra nhưng lại sớm mất đi tình cảm thiêng liêng của người bố, có lẽ vì những lần tủi thân đến phát khóc khi thấy bạn mình được bố yêu thương, có lẽ vì những khó khăn vất vả một đứa trẻ phải tự mình vượt qua nên làm tôi thấy thương cảm những đứa trẻ có số phận còn hẩm hiu hơn mình chăng? Tôi không biết. Chỉ là tôi thấy yêu những đứa trẻ. Tôi muốn mình sẽ giúp những đứa trẻ đó có một cuộc sống tốt đẹp hơn nhờ vào những dự án truyền thông mà sau này tôi sẽ làm, nhất định sẽ làm.

   Điều cuối cùng, cho một ước mơ xa thật xa đó, là tôi ước tôi vẫn vững tin vào tình yêu của Thiên Chúa mỗi ngày để khi đối mặt với bất kì sóng gió nào, tôi vẫn tin rằng tôi vẫn

có thể vượt qua được nhờ ơn của Ngài. Tôi có đủ dũng khí để khi có chông gai, tôi sẽ nhìn lên Thánh Giá Ngài mà noi gương.

   Cũng là một người trẻ, tôi hi vọng các bạn trẻ có thể biết tìm đúng ước mơ của mình. Đã gọi là ước mơ thì sẽ là những điều đẹp đẽ, hi vọng các bạn trẻ có thể biến những thách thức trở thành cơ hội phát triển cho bản thân và hãy tin vào Thiên Chúa là tình yêu.

   Xin gửi lời cảm ơn chân thành và sâu sắc tới Học Bổng Mẹ La Vang đã luôn đồng hành bên các bạn học sinh sinh viên. Xin chúc Quỹ Học Bổng đã, đang và sẽ chắp cánh ước mơ cao và xa hơn cho các bạn trẻ qua từng thế hệ.

Maria Lê Thị Duyên Giáo xứ Tĩnh Giang – Hạt Văn Hạnh Ngành: Quan Hệ Công Chúng Học Viện Báo Chí và Tuyên Truyền  

                                                       

Chuyện của tôi

Em tên là Phan Thị Thu, sinh viên trường Đại học Y khoa Vinh. Em được biết Quỹ Học Bổng được thành lập để trao tặng những suất học bổng cho các em học sinh, sinh viên có hoàn cảnh gia đình khó khăn nhưng ý chí vươn lên trong học tập để cùng chắp cánh ước mơ của các bạn.

   Để thực hiện được ước mơ của mình trước hết phải quan tâm đến con đường học tập của mình đã chọn. Nói như vậy cũng thật là nhanh, thấm thoát thoi đưa đã 3 năm đại học, chẳng còn mấy chốc là con đường sự nghiệp của em đến gần lắm rồi. Vẫn còn cái cảm giác bỡ ngỡ của ngày đâu làm sinh viên, bỡ ngỡ trước  những môn học, môi trường học cảm giác khi ao ước được trở thành một điều dưỡng viên giỏi thì nay lại chuẩn bị cho việc thi tốt nghiệp. 

   Trước kia em thường nghĩ học ngành Y thường phù hợp với con gái và sau này việc tìm kiếm một công việc ổn định sẽ dễ dàng hơn. Khi bắt đầu học tập, tìm hiểu những bộ môn chuyên ngành tuy khó hiểu nhưng em cảm thấy thích thú khi hiểu được con người là một thụ tạo đầy khôn ngoan của Thiên Chúa. Chăm sóc cho một người thực sự là không chỉ quan tâm khi ốm đau bệnh tật nhưng mà còn “chăm sóc” cả phần tinh thần. Tinh thần thoải mái sức khỏe mới ổn định – thầy em đã nói như vậy.

   Học ngành này chúng em được đi thực tập ở các bệnh viện, đến với những môi trường này em cũng thấy được

nhiều mặt  tốt và xấu của nó. Em cảm thấy có thể dùng tiền để đổi lấy nhiều phần hơn cho mình và mặc nhiên chống lại luật Chúa đã dạy cho chúng ta. Vì vậy em muốn sau này khi ra trường em trở thành một điều dưỡng viên minh bạch và có tâm đúng với tinh thần người  Kitô hữu  giúp đỡ những người ốm đau bệnh tật. Em biết rằng để làm được những điều đó hiện tại đây em phải nỗ lực học tập thật tốt. Nhưng vì hoàn cảnh có phần khó khăn nên em viết đơn này kính mong quý hội giúp đỡ em cũng như những bạn có hoàn cảnh khó khăn chắp cánh ước mơ của em để thực hiện được những điều em mong muốn.

   Nguyện xin Chúa ban cho Quỹ Học Bổng được đầy tràn  muôn ơn lành của Ngài.

Phan Thị Thu Giáo xứ Tân Yên – Hạt Xã Đoài Ngành: Điều Dưỡng  Đại Học Y Khoa Vinh  

Đam mê lập trình

Em tên là Nguyễn Anh Tuấn, hiện đang là học sinh lớp 11. Em cũng là một trong số các bạn được nhận sự giúp đỡ của học bổng trong suốt những năm vừa qua. Em rất cám ơn những tấm lòng của anh chị đã dành cho em cùng các bạn khác. Em luôn phấn đấu để không phụ sự giúp đỡ quan tâm từ phía Học Bổng.

   Ước mơ hiện tại của em là trở thành một lập trình viên giỏi, trở thành lập trình viên cho các đại gia phần mềm như Microsoft, Apple… Ước mơ đó bất chợt đến với em khi mà em được chọn vào đội tuyển học sinh giỏi Tin học của trường. Đó là một bất ngờ, một cái mà em chưa từng nghĩ tới. Lý do bởi gia đình em chủ yếu làm nông, và em không có điều kiện tiếp xúc nhiều với máy tính. Tuy vậy em đã may mắn giành giải trong các cuộc thi Lập trình cấp Tỉnh và Quốc gia. Em luôn hy vọng mình sẽ tiến xa hơn nữa trong môn khoa học đầy mới lạ này. Với quyền được tuyển thẳng vào đại học, giờ đây em có thể tập trung nhiều thời gian hơn cho môn học này.

   Mong muốn thành đạt làm em cố gắng rất nhiều. Em muốn thành công, Không những có thể giúp đỡ gia đình, em còn muốn giúp đỡ những người khác trong tương lai.  

   Mong muốn rằng mình có thể giúp đỡ được các bạn nghèo có thể phát triển được đam mê với môn học đầy tốn kém

này. Tất cả điều đó thúc giục em phải cố gắng thật nhiều để sau này có khả năng làm được như thế.

   Mong rằng các anh chị có thể đồng hành cùng em và các bạn trong quá trình chinh phục ước mơ của mình. Nguyện xin Chúa chúc lành cho tất cả chúng ta.

Em xin chúc các anh chị học tập thật tốt. 

Giuse Nguyễn Anh Tuấn Giáo xứ Phù Kinh – Hạt Minh Cầm Ngành: An Toàn Thông Tin Trường Đại Học FPT

Lời Tâm Sự Nhỏ

    Lời đầu tiên, em xin cám ơn Quỹ Học Bổng đã tạo điều kiện cho chúng em, những người tham gia xét duyệt, được trình bày đôi lời để nói về bản thân cũng như những ước mơ, hoài bão của mình.

   Em là con út trong gia đình, bố mẹ em năm nay đều đã gần năm mươi, anh trai em hiện mới ra trường và đang tìm việc làm nên phần lớn gánh nặng kinh tế gia đình vẫn hoàn toàn do bố mẹ em chu cấp. Vì thế bản thân em luôn xác định nỗ lực học tập và làm việc, để ngay bây giờ cũng như sau này, em có thể san sẻ nỗi vất vả cho bố mẹ mình.

  Là con gái nhưng em sớm xa nhà vì việc học. Cuối năm lớp 9, em đăng ký và thi đậu vào lớp chuyên Toán, Trường Trung Học Phổ Thông Chuyên Phan Bội Châu, Thành phố Vinh, Tỉnh Nghệ An. Vào nơi mà cách quê mình hơn trăm cây số để bắt đầu một cuộc sống tự lập, hẳn không phải dễ dàng với ai, nhất là những bạn gái như em, đôi lúc em buồn tủi, chán nản muốn về quê học tập, nhưng bố mẹ và anh trai đã động viên em rất nhiều. Rồi năm đầu tiên trôi qua, em đã quen và hòa nhập tốt với cuộc sống. Ba năm cấp ba thấm thoát trôi qua, em bước vào kỳ thi Tuyển sinh Đại học. Sau nhiều lần xem xét và đăng ký các nguyện vọng khác nhau, em đã chọn ngành Tài Chính Ngân Hàng của Trường Đại học Kinh Tế Quốc Dân làm bến đỗ cho những năm tháng sinh viên của mình. Và sau đợt tuyển sinh, em đã chính thức đạt được nguyện vọng của mình.

 Dù đã quen với việc sống tự lập và xa bố mẹ, nhưng cuộc sống những ngày tháng đầu tiên ở Hà Nội khác hẳn với ở Vinh. Ở đây mọi thứ đều năng động, phát triển hơn nhưng cũng rất hối hả và chật vật. Nhất là chi phí sinh hoạt ở đây cũng rất đắt đỏ. Vì thế em quyết định tìm công việc làm thêm cho mình. Một phần để chia sẻ gánh nặng kinh tế cho bố mẹ, một phần muốn để bản thân được trưởng thành và trải nghiệm nhiều hơn. Từ đầu năm nhất, em đã đi gia sư theo sự giới thiệu của người thân. Em chủ yếu ôn thi đại học cho các em học sinh lớp 11, 12 và đến bây giờ em vẫn tiếp tục công việc đó. Dù đôi lúc cảm thấy vất vả nhưng bản thân em luôn tự động viên bản thân phải luôn cố gắng, biết mình có thể giúp bố mẹ nên em thấy vui vẻ và mạnh mẽ hơn rất nhiều.

 Cũng chỉ còn khoảng 2 năm nữa là em sẽ ra trường và em cần có những kế hoạch cho tương lai của mình. Ước mơ của em sau này là trở thành giảng viên đại học về ngành Tài Chính – Ngân Hàng, cũng chính là ngành em đang học tập. Bởi đam mê và niềm vui đối với ngành học này là động lực cho em thực hiện hoài bão đó, hy vọng em có thể góp phần đào tạo nên thế hệ các nhà doanh nghiệp năng động, có năng lực trình độ tốt để góp phần xây dựng, phát triển đất nước. Để đạt được ước mơ này, em biết bản thân sẽ phải cố gắng nỗ lực nhiều hơn nữa, và phải luôn giữ vững niềm tin, khát vọng của chính mình.

 Cuối cùng em xin chúc Học Bổng Mẹ La Vang ngày càng lớn mạnh, nhất là Ban điều hành và quý ân nhân luôn mạnh khỏe, có những chiến lược phát triển lâu dài cho học bổng Mẹ La Vang. Đặc biệt là tiếp cận và hỗ trợ cho những sinh viên có hoàn cảnh khó khăn cũng như có thành tích học tập tốt. Qua đó xây dựng được nhiều thế hệ tài năng có triển vọng ở 3 tỉnh Nghệ – Tĩnh – Bình như phương châm của học bổng.

Hoàng Thị Khánh Huyền
Ngành: Tài Chính Ngân Hàng
Trường Kinh Tế Quốc Dân

Hành trình chinh phục ước mơ

Mỗi người trong chúng ta, có lẽ ai cũng có ước mơ cho riêng mình, mỗi người mỗi ước mơ khác nhau, ai cũng mong ước tương lai của mình rộng mở và tươi sáng. Đó cũng chính là động lực để thúc đẩy chúng ta vượt qua những khó khăn thử thách ở hiện tại và nỗ lực phấn đấu để đạt được nó trong tương lai. Còn đối với tôi, tôi cũng ước rằng, 3 năm sau, khi tôi tốt nghiệp ngôi trường này, chiếc bằng trong tay tôi là học lực giỏi và khi tôi hành nghề, tôi sẽ là một bác sỹ giỏi – bác sỹ y học cổ truyền để chữa bệnh cho các bệnh nhân, nhất là những bệnh nhân nghèo.

   Sinh ra và lớn lên trong một gia đình đông con, có thể nói chỉ tính số lượng anh em chúng tôi thôi cũng đủ để lập một đội bóng đá tầm cỡ. Tôi là con út trong gia đình, được gọi với khá nhiều cái tên kỳ quái nhưng không kém phần dễ thương: Mập, Heo, Cọt, Đu Đủ, Siêu nhân ốc, Bà Khầm, Ủn ỉn, Vẹt Con, …Có lẽ do thân hình tôi khá…đồ sộ và tính cách thích xông pha làm những điều mà bọn con gái chúng tôi ít ai dám làm, cộng thêm cái miệng hay nói nữa.

   Mặc dù gia đình đông con, nhưng anh chị em chúng tôi rất thân thiết với nhau, chúng tôi thường chia sẽ cho nhau những miếng cơm manh áo, chắt chiu từng đồng lẻ để nuôi những ai có thể đi học miễn là học tốt. Trong số anh chị em, chỉ 4 người được đi học cấp 3, đại học cao đẳng, trong đó có tôi. Điều đặc biệt là trong số 4 người đó lại có đến 3 người đã và đang đi tu, và tôi tự hào về điều đó. Tuy vậy, nghèo thì vẫn hoàn nghèo thôi, nghèo đói thì sinh bệnh tật, bệnh tật

 nhiều thì càng nghèo đói, cái vòng luẩn quẩn đó không biết bao giờ mới có thể thoát ra khỏi gia đình tôi cũng như bao người có hoàn cảnh tương tự. Chính bản thân tôi cũng đã lọt vào số phận đó khi tôi biết mình bị nhiễm virut viêm gan B, một loại bệnh cho đến nay vẫn chưa có thuốc đặc trị. Tất nhiên người có số phận hẩm hiu nhất trong gia đình tôi phải kể đến là mẹ tôi. Từ khi tôi còn học cấp 2, mẹ tôi đã mang trong mình nhiều bệnh tật như lao phổi, tiểu đường, tăng huyết áp,…và cũng có thể từ đó, tôi hình thành trong mình một ước mơ là sẽ trở thành bác sỹ để chữa bệnh, để ít ra cũng chữa được bệnh cho mẹ và mọi người trong gia đình mình.

    Nhưng lực học của tôi lại không đủ để tôi vừa có thể đi nhặt ve chai kiếm tiền vừa có thể đậu đại học y ngay từ lần thi đại học đầu tiên. Dù vậy tôi vẫn không muốn bỏ cuộc và muốn thử sức mình trong lần thi đại học thứ 2, đó là năm 2012. Thật may mắn, năm đó tôi đã đậu Trường Đại Học Y Huế – ngôi trường tôi đang theo học. Tôi còn nhớ rõ ngày nhận giấy báo trúng tuyển, bố mẹ và các anh chị tôi vui biết chừng nào, mà cũng không kém phần lo lắng, vì kinh tế gia đình tôi thật sự không ủng hộ việc này. Tuy nhiên, tôi cảm thấy Chúa luôn nhìn đến gia đình tôi, và tôi vẫn tiếp tục được đi học để theo đuổi ước mơ. Cách giải quyết duy nhất là mỗi người góp một phần vào kinh phí: bố mẹ một phần, các anh chị một phần và tôi tự túc một phần. Chính khoảng

thời gian tôi vừa làm thêm vừa học đó, đã giúp tôi nhìn cuộc sống này với những suy nghĩ khá chững chạc.

    Năm nay tôi là sinh viên năm thứ 3 (2014-2015), nhưng mẹ tôi lại là bệnh nhân của những ngày cuối đời, cuộc đời dường như hơi ngắn ngủi để cho tôi cơ hội báo đáp công ơn cha mẹ. Học hành chưa được một nửa quãng đường mà mẹ tôi bỏ lại anh chị em chúng tôi, bỏ lại tôi với ước mơ chưa thể thực hiện, một lần nữa tôi lại lung lay, một lần nữa tôi lại chùng bước. Dù vậy tôi còn có bố và các anh chị bên cạnh, họ không ngừng động viên tôi. Cũng từ đây, tôi bắt đầu đi thực tập tại Bệnh viện Trung ương Huế, được tiếp xúc và học hỏi ở nhiều bệnh nhân với nhiều loại bệnh khác nhau. Những buổi đi lâm sàng, nhìn những bệnh nhân đông đúc nằm liệt giường, tôi nhận thức rõ hơn về bổn phận và trách nhiệm của mình cũng như tính mạng của hàng ngàn bệnh nhân. Thật xót xa khi nhìn thấy cảnh những bệnh nhân mang bệnh hiểm nghèo mà không có tiền chữa trị, đành ngậm ngùi ra về chờ tử thần đến đón. Không biết bao giờ, các nhân viên y tế biết đến Chúa Giêsu, các bệnh nhân nghèo sẽ không còn lo lắng kiếm tiền chữa bệnh, ai ai cũng sống khỏe, ai ai cũng được yêu thương.

      Để trở thành một bác sỹ giỏi không phải dễ, chương trình học của tôi ngày càng nhiều và đòi hỏi thật nỗ lực, bởi chúng tôi được đào tạo như một bác sỹ Đông- Tây kết hợp. Ngoài việc học hỏi và đào sâu kiến thức cổ truyền, chúng tôi còn phải luôn cập nhật kiến thức Tây y mới mẻ, nhiều chông

gai đang đợi tôi phía trước. Đôi khi tôi cảm thấy thật liều lĩnh vì chọn lựa cái nghề “chiến đấu với tử thần” này. Mạng người không gì có thể so sánh được, chữa bệnh mà thành công là trách nhiệm, nhưng sai sót dù chỉ một chút khi chữa bệnh làm ảnh hưởng đến mạng sống của người khác. Nhưng dù sao thì khó khăn mới thú vị, cuộc đời là những trải nghiệm và học hỏi, làm cho người khác vui, khỏe là niềm vui của tôi.

    Mỗi người chúng ta ai cũng nên có ước mơ, có mục đích sống thì cuộc sống chúng ta sẽ trở nên ý nghĩa. Dù là ước mơ lớn hay nhỏ và con đường chúng ta chọn nhiều chông gai và thử thách, nhưng chúng ta sẽ tìm thấy niềm vui và thành công, miễn là không bỏ cuộc. Còn với tôi, tôi chọn sẽ trở thành bác sỹ Y học cổ truyền giỏi về năng lực, tốt về y đức, dù khó khăn thế nào đi nữa, tôi vẫn sẽ chọn con đường đó và không bỏ cuộc.



Têrêxa Lê Thị HuệGiáo

xứ: Phú Vinh – Hạt Kẻ DừaNgành:

Y Học Cổ TruyềnTrường

Đại học Y Dược Huế



Hãy biến ước mơ của bạn thành sự thật

     Thời gian dần thay đổi, những ước mơ cũng đổi thay theo dòng chảy của thời gian. Có những ước mơ đã thành hiện thực, có những ước mơ không còn nữa và có những điều ấp ủ theo chúng ta đến tận bây giờ. Bây giờ, tôi đã là một sinh viên năm 3, suy nghĩ và niềm ước mơ của bản thân cũng đã khác nhiều so với ngày xưa.

   Năm lớp 12, gần như đứa học sinh 12 nào cũng có một sự phân vân sau này mình sẽ làm gì? Sẽ trở thành người như thế nào? Đó cũng là câu hỏi khiến tôi đắn đo suy nghĩ rất nhiều.Từ bé, tôi đã được nghe bố mẹ kể rất nhiều về những người tài giỏi, những con người thông minh mà bố mẹ biết cho tôi nghe, tôi hâm mộ họ lắm, thế nên mới nghĩ tôi cũng muốn được như họ, muốn được người khác nhớ đến với một lòng kính trọng và khâm phục, cho dù tôi chết đi thì vẫn được người ta nhớ đến, thế là tôi nghĩ sẽ trở thành một nhà khoa học, phát minh ra một cái gì đó có ích cho mọi người. Lớn lên đam mê đó vẫn luôn bùng cháy trong tôi, tôi luôn thích khám phá và làm mọi thứ theo cách nghĩ của mình.

   Những lúc gặp một bài toán nào đó, tôi luôn cố gắng tìm cách giải khác ngoài cách giải đã được giải trước, dù nhiều khi tôi không giải ra hay phải đi đường vòng.

  Và lớp 12 cũng đến, đến lúc tôi chọn con đường tương lai, ngã rẽ của cuộc đời. Nghĩ về ước mơ của mình, tôi thấy nếu trở thành nhà khoa học ở Việt Nam tôi sẽ có ít cơ hội học hỏi và tiếp xúc với môi trường các nước khác. Đang mơ hồ

với suy nghĩ chọn trường, xác định ước mơ, tôi vô tình nghe bố mẹ kể chuyện ai đó bị ung thư giai đoạn cuối và bệnh viện trả về, tôi thấy thương lắm, tôi cũng không nghĩ là sao lại có căn bệnh không chữa được như thế này. Tôi bắt đầu suy nghĩ rằng: “Tôi sẽ nghiên cứu ra cách để chữa trị nó”, đấy cũng là khoa học.

Thế là vào năm 12, với một học lực chỉ dừng lại ở khá mà dám thi y đa khoa thật sự rất lo lắng, không dám nói với ai ngoài đám bạn thân và gia đình. Mọi người hỏi tôi cũng chỉ dám nói là chưa biết và chỉ biết cố gắng học. Đúng như dự đoán mình sẽ trượt, biết sẽ trượt nhưng tôi vẫn thi. Trượt khối B mà tôi lại đậu khối A – Luật kinh tế TP HCM, bố mẹ khuyên: “Đi học cũng được Hằng à, muốn học y thì ôn thi lại, vừa học vừa ôn cũng được”.

   Thế là tôi quyết định vào Sài Gòn học  và cái hôm đi nhập học, khi đã đóng tiền cho ngân hàng xong rồi, chuẩn bị vào nộp giấy mới nghĩ là chắc chắn tôi sẽ không học ngành này và cuộc sống tôi không thể đi theo ngã rẽ này được, chưa kể sẽ tốn một đống tiền của bố mẹ nữa, vậy là gọi về báo với gia đình. Bố nói: “Trường nó cho bảo lưu năm sau vào học cũng không sao, bố cho con về ôn thi, nếu năm sau không đỗ thì con sẽ vào học lại cũng không sao cả”. Nhưng thực tế tôi không hề bảo lưu được và tôi có căn dặn với chị họ là ai hỏi thì nói là tôi bảo lưu được chứ không phải là bỏ học.

 Rồi năm đó tôi ôn thi ở nhà, nhưng đi đâu ai cũng hỏi ai cũng nói sau lưng tỏ vẻ khó chịu “đậu đại học còn bỏ được, không biết hấn muốn chi nựa” – Bác họ của tôi đã nói vậy, một tháng đầu tôi  không dám ra khỏi nhà, sợ gặp mọi người, thật sự là rất ngại với mọi người, thấy bạn bè đăng ảnh đi học đại học, vi vu khắp chốn tôi cũng buồn với tủi lắm, nhưng chưa khi nào tôi hối hận về quyết định của mình cả, vì tôi luôn biết bản thân muốn gì và muốn cuộc sống sau này như thế nào.

   Cuối cùng năm sau tôi cũng đạt được kết quả tốt hơn, năm 2015 lại đổi mới tuyển sinh, chỉ được đăng kí các nguyện vọng vào một trường, khi đó tôi  muốn nạp vào trường đại học Y ở tỉnh Thái Bình nhưng vào những ngày cuối tôi mới hỏi ý kiến bố mẹ: “Vì điểm của con gần với điểm sàn của trường Đại Học Y ở tỉnh Thái Bình nên nếu điểm tăng nữa  con sẽ  trượt  trường Y Đa khoa, cơ hội của con chỉ có 50/50, nếu con nạp Đại học Y ở Hải Phòng thì chắc chắn con học Đa Khoa rồi”. Bố mới hỏi: “Chắc chắn sẽ không có chuyện ôn thêm năm nữa nha, nếu không đỗ đa khoa có muốn học không? ”

   Và hiện tại tôi đã là sinh viên năm 3 Đại Học Y Dược Hải Phòng, dù nếu tôi nạp Đại Học Y Thái Bình thì tôi vẫn đậu, nhưng tôi vẫn không hối hận với quyết định này của mình vì tôi vẫn đi được trên con đường mà tôi đã chọn cho chính bản thân mình.

 Bây giờ ước mơ của tôi cũng đã thay đổi nhiều rồi, không còn là muốn làm việc gì đó thật lớn lao và được người ta nhớ đến. Tôi luôn nghĩ  chỉ cần tôi giúp họ với tất cả tấm lòng, cho dù việc nhỏ nhặt thì đó cũng là một cách để tôi sống trong lòng mọi người, nhiều khi người ta không biết nhưng trong lòng cảm thấy thật an bình và hạnh phúc. Tôi đã, đang và sẽ viết tiếp ước mơ của mình và biến nó thành hiện thực, cho dù nó không dễ để đạt được như tôi nghĩ.

Hoàng Thị Hằng
Giáo xứ: Trại Lê – Hạt Can Lộc
Ngành: Y Đa Khoa
Đại Học Y Dược Hải Phòng  

Tuổi 20 và những ước mơ

   Trong một quyển sách tôi đã đọc có tác giả viết : “Con người sống mà không có ước mơ thì chẳng khác gì tìm đường trong đêm tối”. Cũng có người đã nói với tôi rằng: “ Sống trên đời phải có những ước mơ, chẳng ai đánh thuế ước mơ cả vì thế cứ tự do mơ ước những điều mình muốn”. Quả thật nó đã trở thành châm ngôn sống của tôi và của rất nhiều những con người nhiệt huyết khác, tôi nghĩ vậy. Và  mỗi người chúng ta chắc hẳn ai cũng có những ước mơ của riêng mình, có những ước mơ nhỏ bé cũng có những ước mơ lớn lao, có những hoài bão ở tương lai gần và cũng có cả những khát vọng phải kiên trì mới  đạt được.

   Tôi cũng giống các bạn, cuộc sống của tôi ngay từ bé đã ngập tràn những mơ ước, có những ước mơ thiết thực nhưng cũng có những ước mơ đầy mơ mộng, phi thực tế. Lúc lên 5 tuổi, đã từng ước  mình được bay trên bầu trời xanh như những con chim bồ câu. Tôi đã ước mơ trở thành một cô giáo lúc tôi học tiểu học, khi những hình ảnh hiền hòa, thân thương của các cô giáo in sâu và nảy nở trong tâm trí tôi. Tôi cũng đã từng ước được trở thành một bác sĩ khi phải chứng kiến cảnh bố tôi đau đớn, mệt mỏi do căn bệnh hoành hành và có rất nhiều những khát vọng khác nữa. Nhưng đáng tiếc rằng không phải ước mơ nào cũng có thể thành hiện thực, có những ước mơ chúng ta có thể thực hiện nhưng cũng có những hoài bão vượt qua khả năng của chúng ta. Song, dù những ước mơ đó có thành hiện thực được hay không thì nó vẫn là những điều thật đẹp trong mỗi

người chúng ta và thay thế vào đó chúng ta có ước mơ mới ở lứa tuổi mới.

   Tôi là một thiếu nữ chập chững bước vào tuổi 20 , lứa tuổi mà người ta thường nói là đẹp nhất của cuộc đời mỗi con người. Tuổi 20 có chút mơ mộng hồn nhiên còn vương lại từ thời niên thiếu, có chút trưởng thành của cái tuổi bước những bước đầu tiên vào đời. Tuổi 20 là cánh cửa mở ra chân trời mới với  những khó khăn, thử thách mới và cả những điều kỳ diệu đang chờ tôi khám phá. Chính vì thế, tôi cũng có những hoài bão cháy bỏng khát khao được thực hiện  hơn ở cái tuổi đẹp đẽ này. Ước mơ được hòa nhập vào thế giới rộng lớn, được học hỏi thêm những điều mới lạ ở những vùng đất mới. Đó là ước mơ “ĐƯỢC ĐI DU HỌC.”

   Từ nhỏ, tôi đã là người sống khép kín và hướng nội hơn so với các bạn cùng trang lứa. Lớn thêm một chút, tôi lại thêm tự ti vì vóc dáng nhỏ con hơn so với các bạn và vì thế tôi lại càng co mình lại trong vỏ bọc của mình. Tôi luôn tự xây dựng cho mình những nguyên tắc chuẩn mực ở mức độ an toàn và bó buộc mình trong đó. Cho đến lúc tôi chập chững bước chân vào tuổi 20, tôi choáng ngợp và đón nhận những khó khăn, những cú sốc tinh thần mới.

   Tôi thấy mình dường như mất phương hướng , không có ước mơ, không biết phải đi về đâu. Lúc đó tôi đã khóc và cầu nguyện cùng Chúa hằng đêm rằng: “Lạy Chúa, xin Người hãy chỉ cho con biết con phải làm gì?”.  

   Dường như Người đã nghe thấy tiếng tôi cầu xin và người dẫn tôi đến một buổi trò chuyện về hướng nghiệp cho sinh viên của một thầy giáo trẻ. Thầy giáo đã nói về chương trình giáo dục của các nước phát triển, những suất học bổng du học và cả những điều thú vị trên những mảnh đất đó. Điều đó thu hút tôi đến lạ thường, tôi thấy hứng thú và hiếu kì đến lạ và từ đó ước mơ được đi du học nước ngoài đã nảy nở trong lòng tôi.

   Khi ước mơ du học được nung nấu trong lòng, tôi cũng biết được rằng việc tìm ra hay xây dựng một ước mơ so với việc thực hiện ước mơ là sự khác biệt hoàn toàn. Để thực hiện được ước mơ dù bé nhỏ hay lớn lao đều cần sự nỗ lực lớn vì con đường thực hiện ước mơ có đầy những khó khăn, chông gai, thử thách. Vì thế, không phải ước mơ nào chúng ta cũng có thể thực hiện được, có những người đã phải bỏ dở những mơ ước tươi đẹp của mình trên con đường đi thực hiện chúng. Tôi cũng nhận thấy những khó khăn đó trong ước mơ của mình. Có lẽ khó khăn đầu tiên đối với tôi là về  tài chính, để đi du học nước ngoài cần rất nhiều chi phí, đặc biệt là ở các nước phát triển, nó vượt xa khả năng tài chính của gia đình tôi.  

Bên cạnh đó còn có nhiều những nỗi âu lo khác vì trước đây chưa bao giờ tôi dám nghĩ đến chuyện đi du học.    

  Tôi lo lắng và suy nghĩ rằng: Liệu mình có đủ kiến thức, kỹ năng để sống trong một môi trường hoàn toàn mới lạ với

cường độ học tập và làm việc cao như ở những nước phát triển không? Liệu một cô bé sống hướng nội và luôn bó mình trong vỏ bọc an toàn có đủ can đảm đương đầu với những khó khăn mới ở một vùng đất xa lạ không có vòng tay của bố mẹ, không có người thân bạn bè bên cạnh không? Và còn rất nhều những suy nghĩ khác nữa…

   Nhưng tôi của tuổi 20 không cho phép mình bỏ chạy, thay vào đó tôi chọn cách đương đầu. Tôi bắt đầu suy nghĩ và tìm cho mình cách giải quyết từng khó khăn, từng vấn đề. Tôi bắt đầu tìm đến những trang web của các tổ chức có trao tặng học bổng du học nước ngoài cho sinh viên và tìm hiểu về các chương trình học bổng, tôi tìm hiểu các yêu cầu đặt ra để được  học bổng du học và cố gắng đạt được các yêu cầu đó. Tôi cũng tìm hiểu thêm nhiều thông tin cũng như các nền văn hoá đặc trưng của các quốc gia đó để am hiểu và tạo hành trang cần thiết cho mình. Tôi đọc thêm nhiều sách, học thêm ngoại ngữ và trau dồi thêm các kỹ năng mềm cần thiết. Và tôi cũng không ngừng thay đổi bản thân, phá vỡ vỏ bọc mà tôi đã tự dựng nên cho mình thời gian qua bằng cách tham gia nhiều hơn các hoạt động cộng đồng, mở lòng hơn với mọi người, mở rộng các mối quan hệ xã hội. Tôi tự thách thức và thử sức mình qua việc tham gia các cuộc thi … Tôi đang nỗ lực hằng ngày trong học tập cũng như rèn luyện để chuẩn bị cho mình một hành trang vững chắc và bước từng bước thật chắc tiến đến ước mơ của mình.

 Trên con đường thực hiện ước mơ của mình, bằng những nỗ lực của mình tôi cũng được đón nhận những kết quả xứng đáng. Một niềm vui nhỏ nhỏ khi được điểm cao hay nhận kết quả học tập tốt, những trải nghiệm đáng nhớ từ những cuộc thi hay những buổi tham gia hoạt động tập thể, hay đơn giản là tôi cảm thấy ấm lòng vì một lời động viên từ những người tôi yêu thương.

   Nhưng trong quá trình thực hiện ước mơ của mình không phải lúc nào tôi cũng được đón nhận những điều may mắn, những niềm hạnh phúc. “ Vì cuộc đời đâu phải chỉ có niềm vui”, có những lúc  tôi cũng cảm thấy mệt mỏi chán chường, có những lúc tôi thấy mình bất lực trước những khó khăn và có cả những lúc tôi muốn bỏ cuộc. Trong những lúc khó khăn đó, tôi luôn tìm đến Chúa và trò chuyện cùng Ngài, tôi xin Người đồng hành cùng tôi để tôi vượt qua được những khó khăn,thử thách đó và thêm sức mạnh cho tôi. Trong suốt hành trình của mình, tôi chia sẻ cùng Người những niềm vui và hạnh phúc, cầu xin Người giúp sức khi gặp gian nan.

  Tôi thấy rõ dấu chân của Người đồng hành cùng tôi trên suốt chặng đường .Vì thế, tôi không gục ngã, tôi không bỏ cuộc và bớt đi phần lo lắng. Tôi luôn luôn tin tưởng và tín thác vào Chúa, ở bên Người tôi thấy lòng mình nhẹ nhàng và ấm áp lạ thường. “Lạy Chúa, xin Người hãy cùng bước với con”.   

 Mỗi chúng ta đều có những ước mơ riêng của mình, tất cả những ước mơ đó đều rất tươi đẹp. Tôi cũng đang từng ngày bước gần đến ước mơ của mình. Tuy rằng, con đường đi đến ước mơ của mỗi người là hoàn toàn khác nhau, trên hành trình đó ta sẽ gặp không ít những gian truân nhưng tôi hi vọng chúng ta sẽ kiên cường vượt qua mà không bỏ cuộc, hãy nỗ lực hết mình để đương đầu với mọi khó khăn. Hãy mỉm cười thật tươi, hít một hơi thật sâu và nói rằng: “Cuộc đời ơi! Đừng thử thách tao vì tao sẽ chiến thắng những thách thức của mày”. Hãy ước mơ và kiên cường thực hiện ước mơ bạn nhé vì sau cơn mưa trời sẽ lại sáng, cuộc đời này còn nhiều điều tươi đẹp chờ đón bạn.

Matta Trần Thị Quỳnh Trang
Giáo xứ: An Nhiên – Hạt Văn Hạnh
Ngành: Ngân Hàng
Trường Học Viện Tài Chính