Hành trình chinh phục ước mơ

Mỗi người trong chúng ta, có lẽ ai cũng có ước mơ cho riêng mình, mỗi người mỗi ước mơ khác nhau, ai cũng mong ước tương lai của mình rộng mở và tươi sáng. Đó cũng chính là động lực để thúc đẩy chúng ta vượt qua những khó khăn thử thách ở hiện tại và nỗ lực phấn đấu để đạt được nó trong tương lai. Còn đối với tôi, tôi cũng ước rằng, 3 năm sau, khi tôi tốt nghiệp ngôi trường này, chiếc bằng trong tay tôi là học lực giỏi và khi tôi hành nghề, tôi sẽ là một bác sỹ giỏi – bác sỹ y học cổ truyền để chữa bệnh cho các bệnh nhân, nhất là những bệnh nhân nghèo.

   Sinh ra và lớn lên trong một gia đình đông con, có thể nói chỉ tính số lượng anh em chúng tôi thôi cũng đủ để lập một đội bóng đá tầm cỡ. Tôi là con út trong gia đình, được gọi với khá nhiều cái tên kỳ quái nhưng không kém phần dễ thương: Mập, Heo, Cọt, Đu Đủ, Siêu nhân ốc, Bà Khầm, Ủn ỉn, Vẹt Con, …Có lẽ do thân hình tôi khá…đồ sộ và tính cách thích xông pha làm những điều mà bọn con gái chúng tôi ít ai dám làm, cộng thêm cái miệng hay nói nữa.

   Mặc dù gia đình đông con, nhưng anh chị em chúng tôi rất thân thiết với nhau, chúng tôi thường chia sẽ cho nhau những miếng cơm manh áo, chắt chiu từng đồng lẻ để nuôi những ai có thể đi học miễn là học tốt. Trong số anh chị em, chỉ 4 người được đi học cấp 3, đại học cao đẳng, trong đó có tôi. Điều đặc biệt là trong số 4 người đó lại có đến 3 người đã và đang đi tu, và tôi tự hào về điều đó. Tuy vậy, nghèo thì vẫn hoàn nghèo thôi, nghèo đói thì sinh bệnh tật, bệnh tật

 nhiều thì càng nghèo đói, cái vòng luẩn quẩn đó không biết bao giờ mới có thể thoát ra khỏi gia đình tôi cũng như bao người có hoàn cảnh tương tự. Chính bản thân tôi cũng đã lọt vào số phận đó khi tôi biết mình bị nhiễm virut viêm gan B, một loại bệnh cho đến nay vẫn chưa có thuốc đặc trị. Tất nhiên người có số phận hẩm hiu nhất trong gia đình tôi phải kể đến là mẹ tôi. Từ khi tôi còn học cấp 2, mẹ tôi đã mang trong mình nhiều bệnh tật như lao phổi, tiểu đường, tăng huyết áp,…và cũng có thể từ đó, tôi hình thành trong mình một ước mơ là sẽ trở thành bác sỹ để chữa bệnh, để ít ra cũng chữa được bệnh cho mẹ và mọi người trong gia đình mình.

    Nhưng lực học của tôi lại không đủ để tôi vừa có thể đi nhặt ve chai kiếm tiền vừa có thể đậu đại học y ngay từ lần thi đại học đầu tiên. Dù vậy tôi vẫn không muốn bỏ cuộc và muốn thử sức mình trong lần thi đại học thứ 2, đó là năm 2012. Thật may mắn, năm đó tôi đã đậu Trường Đại Học Y Huế – ngôi trường tôi đang theo học. Tôi còn nhớ rõ ngày nhận giấy báo trúng tuyển, bố mẹ và các anh chị tôi vui biết chừng nào, mà cũng không kém phần lo lắng, vì kinh tế gia đình tôi thật sự không ủng hộ việc này. Tuy nhiên, tôi cảm thấy Chúa luôn nhìn đến gia đình tôi, và tôi vẫn tiếp tục được đi học để theo đuổi ước mơ. Cách giải quyết duy nhất là mỗi người góp một phần vào kinh phí: bố mẹ một phần, các anh chị một phần và tôi tự túc một phần. Chính khoảng

thời gian tôi vừa làm thêm vừa học đó, đã giúp tôi nhìn cuộc sống này với những suy nghĩ khá chững chạc.

    Năm nay tôi là sinh viên năm thứ 3 (2014-2015), nhưng mẹ tôi lại là bệnh nhân của những ngày cuối đời, cuộc đời dường như hơi ngắn ngủi để cho tôi cơ hội báo đáp công ơn cha mẹ. Học hành chưa được một nửa quãng đường mà mẹ tôi bỏ lại anh chị em chúng tôi, bỏ lại tôi với ước mơ chưa thể thực hiện, một lần nữa tôi lại lung lay, một lần nữa tôi lại chùng bước. Dù vậy tôi còn có bố và các anh chị bên cạnh, họ không ngừng động viên tôi. Cũng từ đây, tôi bắt đầu đi thực tập tại Bệnh viện Trung ương Huế, được tiếp xúc và học hỏi ở nhiều bệnh nhân với nhiều loại bệnh khác nhau. Những buổi đi lâm sàng, nhìn những bệnh nhân đông đúc nằm liệt giường, tôi nhận thức rõ hơn về bổn phận và trách nhiệm của mình cũng như tính mạng của hàng ngàn bệnh nhân. Thật xót xa khi nhìn thấy cảnh những bệnh nhân mang bệnh hiểm nghèo mà không có tiền chữa trị, đành ngậm ngùi ra về chờ tử thần đến đón. Không biết bao giờ, các nhân viên y tế biết đến Chúa Giêsu, các bệnh nhân nghèo sẽ không còn lo lắng kiếm tiền chữa bệnh, ai ai cũng sống khỏe, ai ai cũng được yêu thương.

      Để trở thành một bác sỹ giỏi không phải dễ, chương trình học của tôi ngày càng nhiều và đòi hỏi thật nỗ lực, bởi chúng tôi được đào tạo như một bác sỹ Đông- Tây kết hợp. Ngoài việc học hỏi và đào sâu kiến thức cổ truyền, chúng tôi còn phải luôn cập nhật kiến thức Tây y mới mẻ, nhiều chông

gai đang đợi tôi phía trước. Đôi khi tôi cảm thấy thật liều lĩnh vì chọn lựa cái nghề “chiến đấu với tử thần” này. Mạng người không gì có thể so sánh được, chữa bệnh mà thành công là trách nhiệm, nhưng sai sót dù chỉ một chút khi chữa bệnh làm ảnh hưởng đến mạng sống của người khác. Nhưng dù sao thì khó khăn mới thú vị, cuộc đời là những trải nghiệm và học hỏi, làm cho người khác vui, khỏe là niềm vui của tôi.

    Mỗi người chúng ta ai cũng nên có ước mơ, có mục đích sống thì cuộc sống chúng ta sẽ trở nên ý nghĩa. Dù là ước mơ lớn hay nhỏ và con đường chúng ta chọn nhiều chông gai và thử thách, nhưng chúng ta sẽ tìm thấy niềm vui và thành công, miễn là không bỏ cuộc. Còn với tôi, tôi chọn sẽ trở thành bác sỹ Y học cổ truyền giỏi về năng lực, tốt về y đức, dù khó khăn thế nào đi nữa, tôi vẫn sẽ chọn con đường đó và không bỏ cuộc.



Têrêxa Lê Thị HuệGiáo

xứ: Phú Vinh – Hạt Kẻ DừaNgành:

Y Học Cổ TruyềnTrường

Đại học Y Dược Huế



Hãy biến ước mơ của bạn thành sự thật

     Thời gian dần thay đổi, những ước mơ cũng đổi thay theo dòng chảy của thời gian. Có những ước mơ đã thành hiện thực, có những ước mơ không còn nữa và có những điều ấp ủ theo chúng ta đến tận bây giờ. Bây giờ, tôi đã là một sinh viên năm 3, suy nghĩ và niềm ước mơ của bản thân cũng đã khác nhiều so với ngày xưa.

   Năm lớp 12, gần như đứa học sinh 12 nào cũng có một sự phân vân sau này mình sẽ làm gì? Sẽ trở thành người như thế nào? Đó cũng là câu hỏi khiến tôi đắn đo suy nghĩ rất nhiều.Từ bé, tôi đã được nghe bố mẹ kể rất nhiều về những người tài giỏi, những con người thông minh mà bố mẹ biết cho tôi nghe, tôi hâm mộ họ lắm, thế nên mới nghĩ tôi cũng muốn được như họ, muốn được người khác nhớ đến với một lòng kính trọng và khâm phục, cho dù tôi chết đi thì vẫn được người ta nhớ đến, thế là tôi nghĩ sẽ trở thành một nhà khoa học, phát minh ra một cái gì đó có ích cho mọi người. Lớn lên đam mê đó vẫn luôn bùng cháy trong tôi, tôi luôn thích khám phá và làm mọi thứ theo cách nghĩ của mình.

   Những lúc gặp một bài toán nào đó, tôi luôn cố gắng tìm cách giải khác ngoài cách giải đã được giải trước, dù nhiều khi tôi không giải ra hay phải đi đường vòng.

  Và lớp 12 cũng đến, đến lúc tôi chọn con đường tương lai, ngã rẽ của cuộc đời. Nghĩ về ước mơ của mình, tôi thấy nếu trở thành nhà khoa học ở Việt Nam tôi sẽ có ít cơ hội học hỏi và tiếp xúc với môi trường các nước khác. Đang mơ hồ

với suy nghĩ chọn trường, xác định ước mơ, tôi vô tình nghe bố mẹ kể chuyện ai đó bị ung thư giai đoạn cuối và bệnh viện trả về, tôi thấy thương lắm, tôi cũng không nghĩ là sao lại có căn bệnh không chữa được như thế này. Tôi bắt đầu suy nghĩ rằng: “Tôi sẽ nghiên cứu ra cách để chữa trị nó”, đấy cũng là khoa học.

Thế là vào năm 12, với một học lực chỉ dừng lại ở khá mà dám thi y đa khoa thật sự rất lo lắng, không dám nói với ai ngoài đám bạn thân và gia đình. Mọi người hỏi tôi cũng chỉ dám nói là chưa biết và chỉ biết cố gắng học. Đúng như dự đoán mình sẽ trượt, biết sẽ trượt nhưng tôi vẫn thi. Trượt khối B mà tôi lại đậu khối A – Luật kinh tế TP HCM, bố mẹ khuyên: “Đi học cũng được Hằng à, muốn học y thì ôn thi lại, vừa học vừa ôn cũng được”.

   Thế là tôi quyết định vào Sài Gòn học  và cái hôm đi nhập học, khi đã đóng tiền cho ngân hàng xong rồi, chuẩn bị vào nộp giấy mới nghĩ là chắc chắn tôi sẽ không học ngành này và cuộc sống tôi không thể đi theo ngã rẽ này được, chưa kể sẽ tốn một đống tiền của bố mẹ nữa, vậy là gọi về báo với gia đình. Bố nói: “Trường nó cho bảo lưu năm sau vào học cũng không sao, bố cho con về ôn thi, nếu năm sau không đỗ thì con sẽ vào học lại cũng không sao cả”. Nhưng thực tế tôi không hề bảo lưu được và tôi có căn dặn với chị họ là ai hỏi thì nói là tôi bảo lưu được chứ không phải là bỏ học.

 Rồi năm đó tôi ôn thi ở nhà, nhưng đi đâu ai cũng hỏi ai cũng nói sau lưng tỏ vẻ khó chịu “đậu đại học còn bỏ được, không biết hấn muốn chi nựa” – Bác họ của tôi đã nói vậy, một tháng đầu tôi  không dám ra khỏi nhà, sợ gặp mọi người, thật sự là rất ngại với mọi người, thấy bạn bè đăng ảnh đi học đại học, vi vu khắp chốn tôi cũng buồn với tủi lắm, nhưng chưa khi nào tôi hối hận về quyết định của mình cả, vì tôi luôn biết bản thân muốn gì và muốn cuộc sống sau này như thế nào.

   Cuối cùng năm sau tôi cũng đạt được kết quả tốt hơn, năm 2015 lại đổi mới tuyển sinh, chỉ được đăng kí các nguyện vọng vào một trường, khi đó tôi  muốn nạp vào trường đại học Y ở tỉnh Thái Bình nhưng vào những ngày cuối tôi mới hỏi ý kiến bố mẹ: “Vì điểm của con gần với điểm sàn của trường Đại Học Y ở tỉnh Thái Bình nên nếu điểm tăng nữa  con sẽ  trượt  trường Y Đa khoa, cơ hội của con chỉ có 50/50, nếu con nạp Đại học Y ở Hải Phòng thì chắc chắn con học Đa Khoa rồi”. Bố mới hỏi: “Chắc chắn sẽ không có chuyện ôn thêm năm nữa nha, nếu không đỗ đa khoa có muốn học không? ”

   Và hiện tại tôi đã là sinh viên năm 3 Đại Học Y Dược Hải Phòng, dù nếu tôi nạp Đại Học Y Thái Bình thì tôi vẫn đậu, nhưng tôi vẫn không hối hận với quyết định này của mình vì tôi vẫn đi được trên con đường mà tôi đã chọn cho chính bản thân mình.

 Bây giờ ước mơ của tôi cũng đã thay đổi nhiều rồi, không còn là muốn làm việc gì đó thật lớn lao và được người ta nhớ đến. Tôi luôn nghĩ  chỉ cần tôi giúp họ với tất cả tấm lòng, cho dù việc nhỏ nhặt thì đó cũng là một cách để tôi sống trong lòng mọi người, nhiều khi người ta không biết nhưng trong lòng cảm thấy thật an bình và hạnh phúc. Tôi đã, đang và sẽ viết tiếp ước mơ của mình và biến nó thành hiện thực, cho dù nó không dễ để đạt được như tôi nghĩ.

Hoàng Thị Hằng
Giáo xứ: Trại Lê – Hạt Can Lộc
Ngành: Y Đa Khoa
Đại Học Y Dược Hải Phòng  

Tuổi 20 và những ước mơ

   Trong một quyển sách tôi đã đọc có tác giả viết : “Con người sống mà không có ước mơ thì chẳng khác gì tìm đường trong đêm tối”. Cũng có người đã nói với tôi rằng: “ Sống trên đời phải có những ước mơ, chẳng ai đánh thuế ước mơ cả vì thế cứ tự do mơ ước những điều mình muốn”. Quả thật nó đã trở thành châm ngôn sống của tôi và của rất nhiều những con người nhiệt huyết khác, tôi nghĩ vậy. Và  mỗi người chúng ta chắc hẳn ai cũng có những ước mơ của riêng mình, có những ước mơ nhỏ bé cũng có những ước mơ lớn lao, có những hoài bão ở tương lai gần và cũng có cả những khát vọng phải kiên trì mới  đạt được.

   Tôi cũng giống các bạn, cuộc sống của tôi ngay từ bé đã ngập tràn những mơ ước, có những ước mơ thiết thực nhưng cũng có những ước mơ đầy mơ mộng, phi thực tế. Lúc lên 5 tuổi, đã từng ước  mình được bay trên bầu trời xanh như những con chim bồ câu. Tôi đã ước mơ trở thành một cô giáo lúc tôi học tiểu học, khi những hình ảnh hiền hòa, thân thương của các cô giáo in sâu và nảy nở trong tâm trí tôi. Tôi cũng đã từng ước được trở thành một bác sĩ khi phải chứng kiến cảnh bố tôi đau đớn, mệt mỏi do căn bệnh hoành hành và có rất nhiều những khát vọng khác nữa. Nhưng đáng tiếc rằng không phải ước mơ nào cũng có thể thành hiện thực, có những ước mơ chúng ta có thể thực hiện nhưng cũng có những hoài bão vượt qua khả năng của chúng ta. Song, dù những ước mơ đó có thành hiện thực được hay không thì nó vẫn là những điều thật đẹp trong mỗi

người chúng ta và thay thế vào đó chúng ta có ước mơ mới ở lứa tuổi mới.

   Tôi là một thiếu nữ chập chững bước vào tuổi 20 , lứa tuổi mà người ta thường nói là đẹp nhất của cuộc đời mỗi con người. Tuổi 20 có chút mơ mộng hồn nhiên còn vương lại từ thời niên thiếu, có chút trưởng thành của cái tuổi bước những bước đầu tiên vào đời. Tuổi 20 là cánh cửa mở ra chân trời mới với  những khó khăn, thử thách mới và cả những điều kỳ diệu đang chờ tôi khám phá. Chính vì thế, tôi cũng có những hoài bão cháy bỏng khát khao được thực hiện  hơn ở cái tuổi đẹp đẽ này. Ước mơ được hòa nhập vào thế giới rộng lớn, được học hỏi thêm những điều mới lạ ở những vùng đất mới. Đó là ước mơ “ĐƯỢC ĐI DU HỌC.”

   Từ nhỏ, tôi đã là người sống khép kín và hướng nội hơn so với các bạn cùng trang lứa. Lớn thêm một chút, tôi lại thêm tự ti vì vóc dáng nhỏ con hơn so với các bạn và vì thế tôi lại càng co mình lại trong vỏ bọc của mình. Tôi luôn tự xây dựng cho mình những nguyên tắc chuẩn mực ở mức độ an toàn và bó buộc mình trong đó. Cho đến lúc tôi chập chững bước chân vào tuổi 20, tôi choáng ngợp và đón nhận những khó khăn, những cú sốc tinh thần mới.

   Tôi thấy mình dường như mất phương hướng , không có ước mơ, không biết phải đi về đâu. Lúc đó tôi đã khóc và cầu nguyện cùng Chúa hằng đêm rằng: “Lạy Chúa, xin Người hãy chỉ cho con biết con phải làm gì?”.  

   Dường như Người đã nghe thấy tiếng tôi cầu xin và người dẫn tôi đến một buổi trò chuyện về hướng nghiệp cho sinh viên của một thầy giáo trẻ. Thầy giáo đã nói về chương trình giáo dục của các nước phát triển, những suất học bổng du học và cả những điều thú vị trên những mảnh đất đó. Điều đó thu hút tôi đến lạ thường, tôi thấy hứng thú và hiếu kì đến lạ và từ đó ước mơ được đi du học nước ngoài đã nảy nở trong lòng tôi.

   Khi ước mơ du học được nung nấu trong lòng, tôi cũng biết được rằng việc tìm ra hay xây dựng một ước mơ so với việc thực hiện ước mơ là sự khác biệt hoàn toàn. Để thực hiện được ước mơ dù bé nhỏ hay lớn lao đều cần sự nỗ lực lớn vì con đường thực hiện ước mơ có đầy những khó khăn, chông gai, thử thách. Vì thế, không phải ước mơ nào chúng ta cũng có thể thực hiện được, có những người đã phải bỏ dở những mơ ước tươi đẹp của mình trên con đường đi thực hiện chúng. Tôi cũng nhận thấy những khó khăn đó trong ước mơ của mình. Có lẽ khó khăn đầu tiên đối với tôi là về  tài chính, để đi du học nước ngoài cần rất nhiều chi phí, đặc biệt là ở các nước phát triển, nó vượt xa khả năng tài chính của gia đình tôi.  

Bên cạnh đó còn có nhiều những nỗi âu lo khác vì trước đây chưa bao giờ tôi dám nghĩ đến chuyện đi du học.    

  Tôi lo lắng và suy nghĩ rằng: Liệu mình có đủ kiến thức, kỹ năng để sống trong một môi trường hoàn toàn mới lạ với

cường độ học tập và làm việc cao như ở những nước phát triển không? Liệu một cô bé sống hướng nội và luôn bó mình trong vỏ bọc an toàn có đủ can đảm đương đầu với những khó khăn mới ở một vùng đất xa lạ không có vòng tay của bố mẹ, không có người thân bạn bè bên cạnh không? Và còn rất nhều những suy nghĩ khác nữa…

   Nhưng tôi của tuổi 20 không cho phép mình bỏ chạy, thay vào đó tôi chọn cách đương đầu. Tôi bắt đầu suy nghĩ và tìm cho mình cách giải quyết từng khó khăn, từng vấn đề. Tôi bắt đầu tìm đến những trang web của các tổ chức có trao tặng học bổng du học nước ngoài cho sinh viên và tìm hiểu về các chương trình học bổng, tôi tìm hiểu các yêu cầu đặt ra để được  học bổng du học và cố gắng đạt được các yêu cầu đó. Tôi cũng tìm hiểu thêm nhiều thông tin cũng như các nền văn hoá đặc trưng của các quốc gia đó để am hiểu và tạo hành trang cần thiết cho mình. Tôi đọc thêm nhiều sách, học thêm ngoại ngữ và trau dồi thêm các kỹ năng mềm cần thiết. Và tôi cũng không ngừng thay đổi bản thân, phá vỡ vỏ bọc mà tôi đã tự dựng nên cho mình thời gian qua bằng cách tham gia nhiều hơn các hoạt động cộng đồng, mở lòng hơn với mọi người, mở rộng các mối quan hệ xã hội. Tôi tự thách thức và thử sức mình qua việc tham gia các cuộc thi … Tôi đang nỗ lực hằng ngày trong học tập cũng như rèn luyện để chuẩn bị cho mình một hành trang vững chắc và bước từng bước thật chắc tiến đến ước mơ của mình.

 Trên con đường thực hiện ước mơ của mình, bằng những nỗ lực của mình tôi cũng được đón nhận những kết quả xứng đáng. Một niềm vui nhỏ nhỏ khi được điểm cao hay nhận kết quả học tập tốt, những trải nghiệm đáng nhớ từ những cuộc thi hay những buổi tham gia hoạt động tập thể, hay đơn giản là tôi cảm thấy ấm lòng vì một lời động viên từ những người tôi yêu thương.

   Nhưng trong quá trình thực hiện ước mơ của mình không phải lúc nào tôi cũng được đón nhận những điều may mắn, những niềm hạnh phúc. “ Vì cuộc đời đâu phải chỉ có niềm vui”, có những lúc  tôi cũng cảm thấy mệt mỏi chán chường, có những lúc tôi thấy mình bất lực trước những khó khăn và có cả những lúc tôi muốn bỏ cuộc. Trong những lúc khó khăn đó, tôi luôn tìm đến Chúa và trò chuyện cùng Ngài, tôi xin Người đồng hành cùng tôi để tôi vượt qua được những khó khăn,thử thách đó và thêm sức mạnh cho tôi. Trong suốt hành trình của mình, tôi chia sẻ cùng Người những niềm vui và hạnh phúc, cầu xin Người giúp sức khi gặp gian nan.

  Tôi thấy rõ dấu chân của Người đồng hành cùng tôi trên suốt chặng đường .Vì thế, tôi không gục ngã, tôi không bỏ cuộc và bớt đi phần lo lắng. Tôi luôn luôn tin tưởng và tín thác vào Chúa, ở bên Người tôi thấy lòng mình nhẹ nhàng và ấm áp lạ thường. “Lạy Chúa, xin Người hãy cùng bước với con”.   

 Mỗi chúng ta đều có những ước mơ riêng của mình, tất cả những ước mơ đó đều rất tươi đẹp. Tôi cũng đang từng ngày bước gần đến ước mơ của mình. Tuy rằng, con đường đi đến ước mơ của mỗi người là hoàn toàn khác nhau, trên hành trình đó ta sẽ gặp không ít những gian truân nhưng tôi hi vọng chúng ta sẽ kiên cường vượt qua mà không bỏ cuộc, hãy nỗ lực hết mình để đương đầu với mọi khó khăn. Hãy mỉm cười thật tươi, hít một hơi thật sâu và nói rằng: “Cuộc đời ơi! Đừng thử thách tao vì tao sẽ chiến thắng những thách thức của mày”. Hãy ước mơ và kiên cường thực hiện ước mơ bạn nhé vì sau cơn mưa trời sẽ lại sáng, cuộc đời này còn nhiều điều tươi đẹp chờ đón bạn.

Matta Trần Thị Quỳnh Trang
Giáo xứ: An Nhiên – Hạt Văn Hạnh
Ngành: Ngân Hàng
Trường Học Viện Tài Chính  

Tại sao ai cũng có ước mơ?

Ước mơ – Hai từ đơn giản nhưng chứa đựng biết bao khát vọng của mỗi người. Sống trên đời ai cũng có một ước mơ cho riêng mình. Dù ước mơ đó là bé nhỏ hay lớn lao, vĩ đại thì theo tôi nó đều đáng được tôn trọng.

  Tại sao ai cũng có ước mơ?

  Đơn giản là vì chúng ta muốn có cuộc sống tốt đẹp sau này. Muốn tìm được niềm vui trong cuộc sống. Và riêng bản thân tôi, khi còn nhỏ bố mẹ thường hỏi tôi: “Lớn lên muốn làm gì?”  Tôi đã không ngần ngại mà trả lời rằng: “Con muốn làm linh mục”, dẫu rằng ở cái độ tuổi lúc đó của tôi, tôi chưa hiểu được trọn vẹn ý nghĩa của hai từ “linh mục”. Nhưng mỗi lần nghĩ đến, tôi lại thấy rạo rực trong tâm hồn và luôn cảm thấy hạnh phúc, đó không chỉ là niềm vui với nụ cười bên ngoài nhưng còn là một khoảng bình an sâu thẳm trong tâm hồn.

   Tôi cũng chẳng hiểu niềm vui là cái gì nhưng tôi biết rằng đó là điều tôi đang tìm kiếm. Nhiều lúc nhìn vào bức ảnh Chúa, tôi thủ thỉ với Ngài rằng: “Con không biết Ngài có chọn con hay không, nhưng con đã chọn Ngài rồi đấy”. Có những lúc ngồi một mình trong phòng trọ, nhìn cây thập giá trên cao, tôi cảm nghiệm về một tình yêu vô lượng, vô biên và vô bờ bến của Thiên Chúa.    

    Lúc đó tôi cảm thấy một sự ấm áp kì lạ lan tỏa khắp con người tôi, trái tim tôi như muốn vỡ òa lên niềm hạnh phúc vì

cảm thấy mình được yêu, bất chấp tôi là kẻ tội lỗi, kẻ bất xứng, đã không ít lần phản bội lại ân tình cao quý kia.

  Ở lại với Đấng mà tôi yêu, hiến thân tôi cho Ngài, đó là niềm vui và ngọt ngào nhất khiến tôi muốn đánh đổi tất cả mà chẳng thấy mình bị thiệt thòi gì. Khi muốn dâng hiến đời mình cho Chúa, tôi cũng nhận ra mình cũng sẽ trở thành con người của tha nhân. Đôi lúc tôi cũng ngộ nhận rằng, mình đang còn là sinh viên hãy khoan tìm đến ơn gọi mà hãy chú tâm việc học hành. Nhưng với tình yêu dạt dào, lời mời gọi của Đấng Tối Cao cứ luôn thôi thúc tôi phải biết dâng lên Ngài mọi giây phút trong cuộc sống và học tập.

  Những năm tháng đi học tại thành phố Đà Nẵng, tham gia vào các hoạt động của  nhóm sinh viên Công Giáo, tôi đã có cơ hội tiếp xúc với rất nhiều  người khác nhau. Người cảm thấy hạnh phúc thì ít, người cảm thấy đau khổ thì nhiều, mỗi người đều có những tâm tư, nỗi niềm đan xen. Có những người chỉ nhìn bên ngoài thôi thì ai cũng nghĩ họ là người rất hạnh phúc, sung sướng nhưng tôi đã nhận ra một điều là không hoàn toàn như vậy…Và họ muốn tìm đến một ai đó mà họ cảm thấy tìm được bình an, để họ chia sẻ, giải bày….Những người thường được tìm đến đó là các nữ tu, linh mục, tu sĩ…Chính điều này càng thôi thúc tôi muốn được trở thành một tu sĩ, vì đối với một người tu sĩ sẽ trở thành điểm tựa cho ai cần đến, là niềm an vui cho những kẻ buồn rầu. Khi được làm người

của Chúa, tôi muốn kiên nhẫn lắng nghe những tâm tư của người khác, và thấu hiểu nỗi lòng của họ, tôi muốn được chia sẻ những mặn chát của con người, của tha nhân.

   Là sinh viên, tôi biết không ít bạn bè của tôi bị sa vào đường lạc lối, chìm đắm trong tội lỗi…Với lời cầu nguyện, hi sinh của một tu sĩ, tôi tin Chúa sẽ đưa họ quay trở về.

  Vâng, ước mơ của tôi là vậy, có thể nó khác với nhiều bạn bè của tôi, có thể đối với bạn bè chưa cùng niềm tin thì ước mơ của tôi nó hơi “lạc lối”. Nhưng tôi tin trong cái “lạc lối” đó tôi tìm được niềm vui, tìm được bình an bên cung lòng của Chúa.

Giuse-Maria Hoàng Sỹ Bình

Giáo xứ Đức Lân – Hạt Kẻ Dừa

Ngành: Anh Văn Biên – Phiên dịch

Trường Đại Học Duy Tân

Ban Quản trị Học Bổng

TỔNG CỐ VẤN: Lm… Nguyễn Hùng Cường

CHỦ TỊCH: Phó tế… Trần Quân

PHÓ CHỦ TỊCH: Thầy… Nguyễn Công

PHÓ CHỦ TỊCH: Thầy… Trần Duyên

Nhóm Cộng Tác Viên

( Nhiệm kì 2019-2021 )

1. Antôn Nguyễn Văn Ngọc ( Trưởng ban )

2. Antôn Lê Văn Tuân ( Phó ban )

3…. Nguyễn Thị Nhi ( Thư kí )

DANH SÁCH HBV HỌC SINH NĂM 2019 – 2020

  • Năm 2019 và 2020, Học Bổng Mẹ La Vang tiếp tục đồng hành cùng với 37 học sinh.
  • sau đây là danh sách học sinh:
TTTên Thánh – Họ Và TênLớpGiáo xứ, Giáo hạtNhận HB từ năm
1Lê Xuân Chính4Phù Long2019
2Bùi Đỗ Quyên5Xã Đoài-Xã Đoài2017
3Anton Trần Quang Huy7Chúc A- Ngàn Sâu2018
4Thái Văn Nhân7Hậu Thành- Quy Hậu2018
5Giuse Phan Thanh Thắng7Vĩnh Phước2019
6Nguyễn Thị Huyền Linh7Tân Thành2019
7Anton Hồ Viết Linh8Mô Vịnh – Vạn Lộc2018
8Maria Nguyễn Thị Hồng Xinh8Vạn Lộc- Vạn Lộc2018
9GiuseNguyễn Công Đoàn8Chúc A-Ngàn Sâu 
10Võ Lệ Thủy8An Nhiên2019
11Maria Nguyễn Thị Lành8Đông Cường2019
12Trần Thị Huyền Trang8Vĩnh Phước2019
13Phaạm Thị Linh Trang8Tân Thành2019
14Anton Võ Phan Minh Quân9Xã Đoài – Xã Đoài2018
15Hoàng Thị Yên9Kẻ Đông – Văn Hạnh2018
16Trần Nguyễn Anh Quân9Tĩnh Giang2019
17Trần Hồng Lam9Phú Yên 
18Châu Thị Yến Nhi9Xã An Hòa-
 Tam Nông-Đồng Tháp
2018
19Huỳnh Nguyễn Đào Như Ý9Xã An Hòa-
 Tam Nông-Đồng Tháp
2018
20Phạn Thị Thủy Thương9Yên Thành-Nghệ An2018
21Martino Nguyễn Văn Phôn10Xuân Mỹ – Nhân Hòa2018
22Teresa Nguyễn Thị Luy10Trại Lê- Can Lộc 
23“Nguyễn Thị Hạnh10Thu Chỉ2019
24Cao Bình Dương10Liên Hòa-Hướng Phương 
25Trần thanh Tâm10Chúc A- Ngàn Sân2018
26Chu Thị Thanh10Đăng Cao-Kẻ Dừa 
27Phan Đình Can11Kẻ Đọng2019
28Maria Nguyễn Thị Thảo11Dũ Lộc2019
29Đặng Thị Nhài12Xuân Mỹ – Nhân Hòa2018
30Anna Lê Thị Kiều Trang12Phù Kinh – Minh Cầm2018
31Nguyễn Văn Chung12Bùi Ngõa2019
32Giuse Dương Quang Linh12Dũ Yên2019
33Anna Nguyễn Lê Trúc Linh12Vĩnh Giang- Phủ Qùy 
34Maria Trần Thị Oanh12Chúc A- Ngàn Sâu 
35Nguyễn Quang Minh12Đông Cường 
36Đặng Thị Gấm12Xuân Mỹ-Nhân Hòa2016
37Nguyễn Văn Sáng12Vạn Thảnh-Cẩm Xuyên2018

DANH SÁCH HBV SINH VIÊN NĂM 2019 – 2020

  • Năm 2019 và 2020, Học Bổng Mẹ La Vang tiếp tục đồng hành cùng với 51 sinh viên là những người con ưu tú thuộc 2 Giáo phận Vinh và Giáo phận Hà Tĩnh, hiện đang theo học tại các trường Đại học trong nước cũng như du học.
  • Sau đây là danh sách của các HBV
STTTên thánh- Họ và tênTrường họcGiáo xứNhận HB từ nămNiên khóa
1Giuse Nguyễn Anh TuấnĐH FPTPhù Kinh HBV Danh dự từ năm 20182016-2021
2Inhaxio Lê Văn ThịnhY Khoa VinhĐăng Cao 2018-2023
3Phan Nhật DuyĐại Học Hong KongKẻ Đọng2017ĐH HonK
4Phạm Mỹ DuyênĐại học y dược Huế 20182016-2022
5Đoàn Vũ LựcĐại học Y Dược Huế 20182014-2020
6Phanxico Phạm Văn SinhĐại học y dược Thái BìnhThịnh Lạc20182016-2023
7Nguyễn Viết NamĐại học y dược Thái Bình 20182017-2023
8Jos Trịnh Văn ThànhHọc Viện âm nhạc HuếGia Hòa20182016-2020
9Phan Thị LyĐại Học vinhKẻ Đọng20182016-2020
10Nguyễn Thị HạnhĐại học vinhVạn Lộc20182016-2020
11Lê Đức TuânĐại học VinhKẻ Đọng20182017-2021
12Phạm Văn ĐạtĐại học VinhLàng Anh20182015-2020
13Nguyễn Thị DungĐại học Luật HuếTràng Đình20182017-2021
14Nguyễn Văn HùngĐại học bách khoa Đà NẵngCẩm Trường20182016-2021
15Võ Quốc VươngĐại học VinhPhi Lộc20182017-2021
16Phạm Thị ThanhĐại Học Hà TĩnhCẩm Trường20182017-2021
17Đậu Quang VũĐại học Duy TânKim Cương20182016-2020
18AnnaThái Thị OanhĐại học Duy TânĐồng Kén20182017-2021
19Phạm Thị Trâm AnhĐại học kỹ thuật y dược Đà NẵngYên Lưu20182016-2020
20Teresa Hồ Thị HồngHọc viện âm nhạc HuếVĩnh Giang20182017-2021
21Nguyễn Thị PhươngHọc viện âm nhạc HuếBảo Nham20182016-2020
22Hoàng Thị HằngĐại học y Hải PhòngTrại Lê20182015-2021
23Nguyễn Thị TriềuĐại học Hà TĩnhCồn Cả20182016-2020
24Phạm Thị TruyềnĐại Học Duy TânLàng Truông20182016-2021
25Maria Trần Thị HồngĐại Học VinhĐồng Tháp20182017-2021
26Ngô Thị HàĐại Học Thương MạiĐạo Đồng20182016-2020
27Nguyễn Thị ThủyY Dược HuếRú Đất20182018-2024
28Lê Thị Thùy HuếĐH Kinh tế luật TP HCMMỹ Lộc20182018-2022
29Nguyễn Thùy NgaCĐ y tế HuếLiên Hòa 2018-2021
30Nguyễn Thị Kim OanhĐại học VinhVạn Lộc2019 
31Maria Trần Thị Minh NguyệtHọc viện ngân hàngMô Vĩnh2019 
32Maria Nguyễn Thị Hồng NhungĐại học ngoại ngữ HuếTràng Lưu20192018-2022
33Giuse Trần Văn ĐàoĐại học Khoa học HuếCự Tân2019 
34Maria Phạm Thị Khánh HuyềnĐại học  Đà NẵngLộc Thủy2019 
35Terexa Nguyễn Thị HạĐại học Y dược Đà NẵngSong NGọc20192016-2022
36Teresa Trần Thị Thanh ThúyĐại học VinhNghĩa Yên2019 
37Maria Hoàng Thị Diệu HuyềnĐại học Quảng BìnhHòa Ninh2019 
38Bùi Ngọc BíchĐại học Nông lâm Huế 2019 
39Terexa Lương Thị Phương ThảoĐại học Ngân hàng TPHCMLàng Anh2019 
40Trần Thị ThảoĐại học Luật TPHCM 20192018-2022
41Phan Đình TrườngĐại học Bách khoa Đà NẵngRú Đất20192018-2023
42Nguyễn Văn ThuânĐại học sư phạm HuếDũ Yên2019 
43Nguyễn Thị HiềnĐại học Y khoa Vinh 2019 
44Terexa Ngô Thị HòaĐại học Ngoại ngữ Huế 2019 
45Maria Đặng Thị TràĐại học VinhLàng Nam2019 
46Teresa Hoàng Thị UyênĐại học Khoa học xã hội và Nhân vănKẻ Đông 2019 – 2023
47Nguyễn Đình TânĐại học ngoại ngữ HuếVạn Lộc 2019 – 2023
48Anna Nguyễn Thị MỹĐại học Sư phạm kỹ thuật Hồ Chí MinhKẻ Dừa 2019 – 2023
49Micae Trần Phúc TínĐại học Lao động và xã hộiCan Lộc 2019 – 2023
50Terexa Trần Thị Kiều TrangCao đẳng y tế Hà TĩnhChúc A 2019-2022
51Terexa Nguyễn Thị TuyếtCao đẳng sư phạm Bà Rịa- Vũng TàuVĩnh Hội 2019 – 2022

Từ Học bổng Mẹ la vang đến du học sinh nước ngoài

Louis Vũ – Tên đầy đủ Đậu Quang Vũ
– Là học bổng viên từ năm 2018 của HB MLV-2011 khi Vũ đang theo học tại Đại Học Duy Tân. Chàng sinh viên trẻ tuổi tài năng xuất thân từ vùng đất hiếu học Hà tĩnh này luôn ghi dấu ấn với nhiều thành tích nổi bật trong học tập.

Với sự nỗ lực và niềm khao khát chinh phục giấc mơ thành công trong tương lai, Vũ đã quyết định gửi gắm một phần tuổi trẻ tiếp theo của mình nơi vùng đất mới. Ngày 08/09/2019 vừa qua Louis Vũ đã lên đường tới Hungari để du học theo diện học bổng của chính phủ.Tại đây Vũ sẽ theo học chuyên ngành Tài chính kế toán tại Trường Kinh Doanh Budapest sau khi thời gian dự bị kết thúc.

Học bổng Mẹ La Vang 2011 xin Chúc mừng Louis Vũ. Chúc bạn sẽ thành công trên hành trình mới của mình.

Our lady of lavang!
Pray for us.

Đậu Quang Vũ, Học bổng viên của MLV-2011 từ năm 2018